Căn bếp u ám không một bóng người, đôi bàn tay to lớn thô ráp đầy sức mạnh, ánh mắt lạnh lẽo tĩnh lặng như nước chết, cùng với sự bất lực và tuyệt vọng tột cùng khi cận kề cái chết... Cảnh tượng kinh hoàng ngay trước lúc hôn mê lại ùa về, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng!
Nghĩ đến đây, nàng vội vàng đưa tay quệt ngang dòng nước mắt, rồi mang theo sự kinh hãi và cảnh giác cao độ, dỏng tai lên nghe ngóng, đồng thời đưa mắt quan sát kỹ cảnh vật xung quanh.
Hậu viện vẫn tĩnh mịch không một bóng người. Trên bụi gai cách đó không xa, bầy côn trùng nhỏ vẫn đang bay lượn vo ve. Chiếc nón trúc bị vứt bừa ban nãy vẫn nằm chỏng chơ, cô độc dưới gốc hòe già... Mọi thứ tĩnh lặng đến mức phảng phất như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dường như chỉ cần nàng xắn vạt váy trèo lên cây, là lại có thể nhìn ngó xem bên ngoài bức tường kia có thứ gì!
Thế nhưng lúc này, trong lòng Phó Đình Quân chỉ còn lại sự hoang mang sợ hãi, chút dũng khí ban đầu đã bay biến đi đâu mất sạch!
Kẻ đáng sợ kia đã đi chưa?
Liệu hắn có đột nhiên xông ra lần nữa hay không?
Nếu thấy nàng vẫn còn sống, liệu hắn có tiếp tục ra tay sát hại nàng?
Vừa nghĩ đến viễn cảnh đó, gai ốc trên người nàng đã nổi rần rần. Nàng vội vã chộp lấy chiếc nón trúc, rồi cắm đầu cắm cổ chạy trối chết về phía đông...
...
Nơi Phó Đình Quân đang tá túc có tên là Tĩnh Nguyệt Đường, nằm ở góc đông bắc của chính điện Bích Vân am - tức Đại Hùng Bảo Điện. Đây là một tiểu viện hai tiến độc lập, xung quanh trồng kín những cây liễu rủ viền bạc. Bình thường nơi này luôn bị bỏ trống, chỉ khi nào nữ quyến của nhà họ Phó đến am đường dâng hương hoặc ở lại tá túc vài ngày thì cửa viện mới được mở ra.
Nàng không đi vào bằng cửa chính, mà cẩn thận đi vòng qua con hẻm nhỏ kẹp giữa hai vách tường ở phía đông.
Sương phòng phía đông có một cánh cửa sổ cũng trổ về hướng đông. Bởi vì phần nền nhà được xây khá cao, nên Phó Đình Quân phải kiễng hết cỡ mới miễn cưỡng chạm được tới song cửa sổ đang dán lớp giấy Cao Ly màu trắng.
Nàng đưa tay gõ nhẹ hai tiếng, cánh cửa sổ vốn đang đóng chặt lập tức được mở ra.
"Cửu tiểu thư!" Nha hoàn Lục Ngạc thò đầu ra ngoài, khuôn mặt tràn ngập vẻ mừng rỡ: "Cuối cùng người cũng về rồi!". Vừa nói, nàng ấy vừa đưa một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngoài cửa sổ: "Ban nãy Trần ma ma có ghé qua, còn bưng theo mấy miếng dưa hấu ướp nước giếng lạnh, nói là mang đến cho người giải nhiệt." Lục Ngạc vươn tay kéo lấy cánh tay Phó Đình Quân, cẩn thận giúp nàng trèo vào trong phòng: "Lúc đó, nếu không nhờ Hàn Yên tỷ tỷ nhanh trí dùng lời lẽ chặn họng bà ta lại, e là bà ta đã xông thẳng vào phòng rồi... Thật sự làm nô tỳ sợ chết khiếp!". Nàng ấy rơm rớm nước mắt, bày ra bộ dạng sắp khóc đến nơi: "Nếu người mà còn không về, nô tỳ cũng đành liều mạng đi tìm người thôi!".
Lúc này, đầu óc Phó Đình Quân nặng trĩu, cả cơ thể rã rời như bị đổ chì, nàng hoàn toàn dựa vào bản năng sinh tồn mãnh liệt mới có thể vắt chân lên cổ chạy được về đây. Giờ phút này, khi đã bình an vô sự trở về chỗ ở, lại được nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhìn thấy gương mặt thân thương, sợi dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn trong lòng nàng rốt cuộc cũng được thả lỏng. Kéo theo đó là toàn thân mềm nhũn, vô lực, đến mức chỉ đứng thôi cũng cảm thấy quá đỗi khó khăn. Nàng chỉ muốn nhanh chóng ngả lưng xuống giường, chẳng buồn hé răng nói lấy nửa lời. Thế nhưng, khi nghe tin Trần ma ma vừa tới, nàng lại không thể không gượng ép xốc lại tinh thần để đối phó: "Tình hình bên chỗ Hàn Yên sao rồi?".
Giọng nói của nàng khàn đặc và khô khốc, khác một trời một vực với chất giọng trong trẻo, êm tai ngày thường.
"Cửu tiểu thư!" Lục Ngạc giật mình kinh ngạc nhìn Phó Đình Quân. Đến tận lúc này, nàng ấy mới tinh mắt chú ý tới một vòng vết hằn màu đỏ tía in hằn trên cổ chủ tử. Vết hằn ấy nổi bần bật trên làn da trắng như tuyết của Phó Đình Quân, trông dữ tợn và đáng sợ vô cùng. "Người... người bị làm sao thế này?".
Lục Ngạc vội vàng định thần nhìn kỹ lại, chỉ thấy khuôn mặt Phó Đình Quân đã bị nắng phơi cho đỏ lựng. Mái tóc vốn được chải gọn gàng tươm tất trước khi ra khỏi cửa, giờ phút này lại rối bù xù, vài lọn tóc bết bát mồ hôi dính chặt vào hai bên thái dương. Ống tay áo màu trắng ánh trăng thì vừa bẩn vừa nhăn nhúm, còn chiếc váy vải thô màu xanh lam vốn dĩ lành lặn lại bị rách toạc một mảng lớn, để lộ cả chiếc quần lụa Hồ màu trắng ánh trăng mặc bên trong.
Phó Đình Quân sao lại không biết bộ dạng hiện tại của mình thê thảm và chật vật đến mức nào cơ chứ. Thế nhưng, lúc này thực sự không phải là thời điểm thích hợp để giải thích. Nàng chẳng buồn bận tâm đến bộ quần áo bẩn thỉu trên người mình nữa, cứ thế ngã vật xuống giường: "Chuyện này lát nữa hẵng nói!".
Lục Ngạc vội vàng hoàn hồn lại. Nàng ấy bước lên phía trước, một mặt giúp chủ tử cởi giày, mặt khác nhanh nhảu bẩm báo lại chuyện ban nãy: "Hàn Yên tỷ tỷ đã làm đúng theo lời dặn của người, kéo mấy người Phàn ma ma ngồi lại trong nhà chính để hóng mát và tán gẫu chuyện nhà cửa. Mấy vị ma ma đó buôn chuyện khí thế ngất trời, cứ ngồi ỳ ở đó mãi chẳng chịu nhúc nhích, cũng không có ai sai bảo nô tỳ làm gì. Lúc Trần ma ma tới, Phàn ma ma kia thậm chí còn nói đỡ cho chúng ta vài câu tốt đẹp nữa đấy ạ!".
Phó Đình Quân khẽ "ừ" một tiếng, yếu ớt dặn dò Lục Ngạc: "Ngươi đi múc chút nước tới đây đi, ta cần phải rửa mặt mũi một chút!".
Tuyệt đối không thể để những người khác nhìn thấy bộ dạng thê thảm lúc này của nàng được!
Lục Ngạc có chút chần chừ, ngập ngừng nói: "Nhưng mà... đi múc nước lúc này, nô tỳ chỉ sợ sẽ đánh động tới Trần ma ma...".
"Ta đã về tới đây rồi cơ mà." Phó Đình Quân bắt đầu cảm thấy bực dọc trong lòng. Nàng cố nén cơn đau rát nơi cổ họng, khó nhọc cất lời: "Ngươi cứ thả rèm che giường xuống, chỉ cần không để bọn họ nhìn thấy bộ dạng của ta lúc này là được! Lẽ nào bà ta to gan đến mức dám tự ý vén rèm giường của ta lên hay sao?".
Lục Ngạc ngẫm nghĩ một chút.
Thấy cũng đúng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



