Bấy giờ, trong phòng tĩnh lặng như tờ, hoàn toàn cách biệt với ánh nắng chói chang như thiêu như đốt và những luồng khí nóng hầm hập bên ngoài. Gối đầu mang theo hơi mát lạnh của đồ sứ, chiếu trúc mùa hè thoang thoảng hương thơm thanh ngát. Phó Đình Quân thoải mái thở phào một hơi dài, đến mức ngay cả một ngón tay út nàng cũng chẳng buồn động đậy.
Thế nhưng, cái cổ họng đang bị thương lại chẳng chịu buông tha cho nàng, cơn đau rát truyền đến như lửa đốt.
Cùng lúc đó, khuôn mặt gầy gò, ánh mắt sắc bén cùng cái nhìn lạnh lùng thấu xương của kẻ kia lại không hẹn mà ùa về trong tâm trí nàng.
Nhất thời, trong phòng dường như có một luồng âm phong lạnh lẽo vừa thổi xẹt qua.
Tường bao của Bích Vân am vốn cao lớn và kiên cố là thế, vậy mà hắn lại có thể dễ dàng vượt qua như đi trên đất bằng. Giữa thanh thiên bạch nhật, hắn cứ thế trèo tường đột nhập vào viện, thậm chí suýt chút nữa đã bóp chết nàng. Từ đó có thể thấy, Bích Vân am này hoàn toàn chẳng hề an toàn như nàng vẫn tưởng tượng!
Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua trong đầu, Phó Đình Quân bỗng bất an mà rùng mình một cái.
Đúng lúc này, những tiếng bước chân lộn xộn từ xa tiến lại ngày một gần, rồi dừng hẳn ngay trước cửa phòng.
“Đa tạ hai vị ma ma!” Giọng nói dịu dàng, ngọt ngào của nha hoàn Hàn Yên từ bên ngoài vọng vào. “Nước cứ đặt ở đây là được rồi. Mấy ngày nay tiểu thư nhà chúng ta ngủ không ngon giấc nên tâm trạng có phần bực dọc…”
“Biết rồi, biết rồi!” Giọng nói ồm ồm của Phàn ma ma dù đã cố đè thấp xuống nhưng nghe vẫn rất vang. Bà ta dùng giọng điệu như thể đã tỏ tường mọi chuyện mà khuyên nhủ: “Cửu tiểu thư dạo này phải chịu nhiều uất ức, dĩ nhiên chỉ có thể lôi bọn các ngươi ra trút giận. Ngươi cứ cố nhẫn nhịn một chút là qua thôi, phận làm hạ nhân như chúng ta trước nay vẫn luôn như vậy mà.” Nói xong, bà ta lại tiếp: “Thế thì bọn ta xin phép đi trước đây. Sẵn tiện qua bẩm báo với Trần ma ma một tiếng, bởi bà ấy đã dặn dò kỹ rồi, hễ Cửu tiểu thư tỉnh dậy là phải sang báo ngay.”
Hàn Yên khách sáo tiễn khách: “Phàn ma ma đi thong thả!”
Nằm trong phòng, Phó Đình Quân nghe vậy lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Chẳng hay Phàn ma ma này bắt đầu thân thiết với Hàn Yên từ lúc nào vậy?
Một lát sau, hai nha hoàn thở hồng hộc khiêng thùng nước tắm bước vào trong.
Vừa vào đến nơi, Hàn Yên lập tức chạy vội đến trước giường.
“Cửu tiểu thư!” Nàng ấy mừng rỡ vén rèm trướng lên, reo gọi: “Người về rồi sao!” Thế nhưng ngay sau đó, y hệt như Lục Ngạc lúc nãy, nàng ấy bỗng đứng chết trân tại chỗ.
“Trước tiên cứ tắm rửa sạch sẽ cho ta đã rồi hẵng nói!” Phó Đình Quân cố gắng chống tay gượng dậy.
Hàn Yên cũng hiểu rõ điều quan trọng nhất lúc này là tuyệt đối không được để ai nhìn ra dấu vết Cửu tiểu thư từng lén lút ra ngoài.
Nàng ấy hơi luống cuống tiến lên đỡ Phó Đình Quân, rồi cùng Lục Ngạc giúp chủ tử cởi bỏ y phục, xõa tóc, cẩn thận hầu hạ nàng ngồi vào bồn tắm bằng gỗ thông, sau đó bắt đầu xoa bóp gội đầu cho nàng.
Phó Đình Quân khoan khoái nhắm nghiền hai mắt lại, thế nhưng trong lòng nàng lúc này lại cuộn trào không yên hệt như một nồi nước đang sôi sùng sục.
Tất cả là tại cái tên tiểu nhân Tả Tuấn Kiệt đê tiện vô sỉ kia! Nếu không phải do hắn ta ăn nói hàm hồ bôi nhọ, thì sao nàng lại rơi vào bước đường cùng cực như ngày hôm nay cơ chứ!
Cứ nghĩ đến chuyện này, nàng lại nghiến răng nghiến lợi, hận không thể buông lời nguyền rủa hắn ta vài câu cho hả dạ.
Ngọn nguồn của sự việc này còn phải kể bắt đầu từ vị Đại đường tẩu Tả thị của nàng.
Năm xưa, Đại đường tẩu vốn là ôm bài vị của Đại đường ca mà gả vào nhà họ Phó. Suốt hai mươi năm ròng rã, nàng ta luôn hiếu thuận với cha mẹ chồng, hòa thuận với chị em dâu, yêu thương em chồng, lại tận tâm nuôi dạy con thừa tự. Tiếng thơm hiền lương thục đức của nàng ta được người người ca tụng. Đừng nói chi đến người trong nhà họ Phó, mà ngay cả dân chúng khắp huyện Hoa Âm hễ nhắc đến vị Đại nãi nãi này đều tỏ lòng kính trọng sâu sắc, trong lời nói tuyệt đối không dám có nửa điểm bất kính.
Chính vì thế, khi người ấu đệ của nàng ta là Tả Tuấn Kiệt lâm vào cảnh mồ côi cha mẹ, phải đến nương nhờ tỷ tỷ; thì mặc dù sáu phòng nhà họ Phó đang sống chung vô cùng chật chội, Đại bá phụ vẫn quyết định dọn ra một tiểu viện ba gian hướng Nam nằm ở góc Đông Nam của ngoại viện để cho Tả Tuấn Kiệt vào ở. Không những thế, ông còn đối đãi với hắn ta hệt như con thừa tự của Đại đường tẩu: hàng tháng đều cấp phát tiền tiêu vặt, chi phí giấy bút, may đo y phục đủ bốn mùa, thậm chí còn đặc cách cho hắn ta vào học tại tộc học của họ Phó, theo Ngũ thúc công rèn chữ, đọc sách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



