Trong lòng Phó Đình Quân chùng xuống.
Nàng liếc nhanh xuống chân hắn một cái.
Hắn không đi giày, ống quần xắn bên cao bên thấp, để lộ làn da phơi nắng đen sạm màu đồng hun.
Trái tim nàng không ngừng chìm sâu xuống đáy.
Một kẻ tàn nhẫn và máu lạnh như hắn, cho dù xuất thân bần hàn, thì cũng sẽ được những đám lưu manh đòi nợ thuê hay các thương nhân giàu nứt đố đổ vách thuê mướn. Thế mà hắn lại nghèo túng đến mức chẳng có nổi một đôi giày cỏ để đi... Trừ phi, hắn là kẻ không thể lộ diện ngoài ánh sáng!
Nàng không kìm được mà run rẩy cả người!
Hắn là tên giang dương đại đạo đang bị truy nã? Hay là kẻ sát nhân mang tội giết người đang trốn chạy?
Dù là trường hợp nào đi chăng nữa, nàng đã vô tình phát hiện ra tung tích của hắn... Chắc chắn sẽ bị giết người diệt khẩu mất thôi!
Toàn thân nàng mềm nhũn, ánh mắt bất giác rơi vào đôi bàn tay to lớn, các khớp xương rõ ràng, cứng như gọng kìm kia.
Phó Đình Quân vẫn còn nhớ như in cái cảm giác khi đôi bàn tay ấy bóp chặt lấy cổ họng mình!
Nhưng không đúng, nếu hắn muốn giết người, lúc nãy hoàn toàn có thể bóp chết nàng ngay lập tức, cớ sao phải dùng lời lẽ để đe dọa?
Nhớ lại thái độ dò xét của hắn khi buông tay, trong đầu nàng chợt lóe lên một tia sáng.
Hoặc là, hắn cũng đang có điều kiêng dè!
Trái tim Phó Đình Quân dần dần sống lại, sức lực cũng từ từ quay về với cơ thể. Nàng nhanh chóng suy tính đối sách.
Nếu đoán không lầm, một khi hắn đã là kẻ không thể lộ diện ngoài ánh sáng, thì chắc chắn sẽ chẳng bận tâm đến việc gánh thêm một mạng người... Khả năng cao là hắn sợ sau khi giết người, thi thể bị phát hiện hoặc người nhà nạn nhân báo quan sẽ thu hút sự chú ý của quan phủ, từ đó làm lộ tung tích của hắn...
Vào những lúc thế này, chần chừ thêm một chút là nguy hiểm thêm một phần!
“Tráng sĩ.” Nàng không chút do dự, cố nén cảm giác vướng víu nơi cổ họng mà khàn giọng lên tiếng: “Tiểu nữ là con gái của Phó thị ở Hoa Âm. Bích Vân am vốn là gia miếu của nhà ta. Dạo này tiết trời oi bức, nên ta mới dẫn tỳ nữ đến đây để tránh nóng. Nghe đồn ở hậu viện có lưu giữ vài tấm bia đá của các bậc đại sư thư pháp triều trước, ta vốn muốn đến chiêm ngưỡng một phen, chỉ tiếc là những lần trước đều vội vội vàng vàng nên chưa có dịp. Lần này đến am ở lại vài ngày, cứ ngỡ đã có cơ hội, nào ngờ nhũ mẫu lại e ngại trời quá nóng, sợ ta say nắng nên nhất quyết không cho đi. Bởi vậy, ta đành phải nhân lúc vắng người mới dám lén lút qua đây xem thử…”
Hắn vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng sâu trong đáy mắt dường như xẹt qua một tia chần chừ.
Thấy vậy, Phó Đình Quân thầm mừng rỡ trong lòng, giọng nói lại càng thêm phần mềm mỏng: “Nam nữ thụ thụ bất thân, nếu để nhũ mẫu phát hiện ta ở riêng cùng một nam tử, e rằng ta sẽ bị bà ấy quở trách một trận…” Nói xong, nàng rũ mắt xuống, cố tình làm ra vẻ ủ rũ, nhưng khóe mắt vẫn lén lút quan sát nét mặt của hắn. “Chưa kể, nếu bà ấy bẩm báo chuyện này với mẫu thân, e là sẽ khó tránh khỏi liên lụy đến tráng sĩ…”
Hắn khẽ nhếch khóe môi, đột ngột ngắt lời nàng: “Cô nói, cô là con gái của Phó thị ở Hoa Âm sao?” Giọng điệu của hắn đều đều, khiến người ta hoàn toàn không đoán được là đang vui hay đang giận.
“Đúng vậy!” Phó Đình Quân vội vàng ngồi quỳ ngay ngắn lại, hai tay đan chéo đặt lên đầu gối, đáp: “Ta xếp thứ chín trong nhà.”
Hắn “Ồ” lên một tiếng, âm cuối hơi ngân dài mang theo vài phần trào phúng khó gọi tên: “Chính là cái nhà họ Phó mà trước cửa dựng tận năm tòa cổng chào; ngoại trừ hai tòa ân phong Thái tử Thái bảo và Trạng nguyên cập đệ ra, thì ba tòa còn lại đều là đền thờ trinh tiết đó sao?”
Vậy mà tên này lại dám coi thường nhà họ Phó!
Nàng muốn nói lại thôi.
Rõ ràng, tranh luận những điều này với hắn vào lúc này là một việc làm thiếu khôn ngoan. Hạng người như hắn, nếu thực sự hiểu thế nào là lễ nghĩa liêm sỉ thì sao có thể rơi vào bước đường cùng này cơ chứ? Nói chuyện trung hiếu nhân nghĩa với hắn e rằng chỉ là đàn gảy tai trâu. Chi bằng cứ thẳng thắn nói cho hắn biết: nếu hắn chịu buông tha cho nàng, nàng có thể âm thầm đưa cho hắn một khoản tiền mà không kinh động đến bất kỳ ai... Cũng may là nàng có mang theo chút trang sức bên người... Nếu đem đổi thành bạc, chắc cũng được tầm một, hai trăm lượng... Số tiền ấy tuy không đủ để hắn sống tiêu dao sung sướng, nhưng ít nhất cũng giải quyết được tình cảnh khốn quẫn trước mắt... Chỉ là, không biết sau khi nàng đưa ra điều kiện này, hắn có được nước lấn tới hay không... Lúc đến đây nàng đi quá vội, nếu hắn đòi hỏi nhiều hơn, nàng cũng chẳng thể lấy đâu ra...
Phó Đình Quân nhất thời vẫn chưa thể đưa ra quyết định.
Đúng lúc này, gã đàn ông kia đã lên tiếng: “Cô nói nơi này là gia miếu của nhà họ Phó?”
Phó Đình Quân vội vàng thu lại dòng suy nghĩ: “Vâng!”
“Vậy hẳn là cô biết nhà bếp ở đâu chứ?” Hắn thản nhiên ra lệnh, “Cô hãy tìm một con đường nhỏ hẻo lánh, tránh mặt những người trong am rồi dẫn ta đến nhà bếp mau!”
Đi… nhà bếp sao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



