Trưa hè oi ả không một gợn gió, ánh nắng lúc nào cũng chói chang và gay gắt. Mọi người nếu không trốn trong sương phòng nghỉ trưa thì cũng tìm đến những nơi râm mát để tránh nóng. Bởi vậy, cả một Bích Vân am rộng lớn chìm trong tĩnh lặng, chẳng có lấy một tiếng động nhỏ.
Phó Đình Quân mặc chiếc áo vải bông màu trắng ánh trăng, đầu đội nón trúc. Nàng chậm rãi đi men theo bức tường mọc đầy cỏ dại và bụi gai ở hậu viện am đường để tiến về phía tây.
Mặt đất bị nắng thiêu đốt phả lên những luồng hơi nóng hầm hập, nung người đến mức mồ hôi tuôn như mưa. Y phục chẳng mấy chốc đã ướt đẫm, dính dớp vào người đầy khó chịu. Những bụi gai thấp lè tè thỉnh thoảng lại vướng vào vạt váy nàng. Cứ đi được vài bước giữa đám cỏ dại mọc um tùm, lại có một bầy côn trùng đen kịt "o o" bay ra. Nàng lúc thì phải ngồi xổm xuống gỡ vạt váy mắc vào gai, lúc lại phải rút khăn tay ra xua đuổi đám côn trùng không tên, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Thế nhưng, Phó Đình Quân chẳng buồn bận tâm đến những thứ đó. Nàng đưa mắt nhìn quanh, rồi bước chân cuối cùng cũng dừng lại dưới một gốc cây hòe lớn.
Thân cây to cỡ một người ôm, không biết do gặp bão hay bị sét đánh mà đã gãy gập ở giữa. Phần ngọn cây đổ gục xuống bên tường, khô héo mục nát thành tổ của lũ kiến bọ. Từ gốc cây lại đâm ra những nhánh mới to bằng miệng bát, cành lá sum suê mọc xiên ra bên ngoài bờ tường.
Hôm nọ đứng trên tầng hai của Tàng Kinh Các, thứ mà nàng nhìn thấy chính là nó!
Trong lòng Phó Đình Quân chợt lóe lên niềm vui sướng. Gương mặt vốn đang căng thẳng nay đã điểm một nụ cười nhạt.
Nàng dùng sức đạp mạnh vào nhánh cây mới mọc.
Lá cây kêu xào xạc một hồi, nhưng cành cây vẫn gác vô cùng vững chãi trên bức tường.
Phó Đình Quân hài lòng mỉm cười. Nàng cởi nón trúc ra, để lộ mái tóc đen nhánh, dày mượt.
Nàng giắt một góc vạt váy vào chiếc khăn thấm mồ hôi ở thắt lưng, sau đó cẩn thận đạp lên chạc cây để trèo lên.
Ánh nắng chói chang xuyên qua kẽ lá, rọi xuống mặt, xuống tay và y phục của nàng, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ.
Phó Đình Quân tập trung cao độ, chẳng mấy chốc đã leo lên đến bờ tường.
Nàng đưa tay vạch đám lá cây đang che khuất tầm nhìn.
Thế nhưng, không hề có một dấu hiệu hay lời cảnh báo nào, đằng sau lớp lá cây đột nhiên ló ra khuôn mặt của một nam thanh niên.
Bọn họ ở gần nhau đến mức mặt đối mặt, chóp mũi chạm chóp mũi. Thậm chí, nàng còn có thể ngửi thấy mùi mồ hôi chua loét trên người hắn, cảm nhận được cả hơi thở nóng rực phả ngay bên miệng mình.
Phó Đình Quân lập tức cảm thấy khó thở, bề mặt tường thô ráp cọ xát khiến lưng nàng đau đớn tột cùng.
"Buông ta ra!" Nàng muốn hét thật to, nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng nức nở ứ nghẹn. Nàng muốn dùng sức vùng vẫy, đá đánh, nhưng toàn bộ sức lực trong cơ thể như bị rút cạn, chân tay mềm nhũn chẳng thể tung ra chút lực nào.
Xong rồi, thế là hết... Buổi trưa vắng vẻ không một bóng người, hậu viện hẻo lánh hoang vu, lại thêm gã đàn ông trèo tường vào am đường... Cái mạng nhỏ của nàng đi tong rồi!
Trong lòng nàng sáng như gương, hiểu rõ tình cảnh hiện tại, nhưng ngặt nỗi cơ thể lại chẳng thể nhúc nhích.
Bàn tay đang bóp chặt cổ nàng hơi nới lỏng ra một chút, một luồng không khí mỏng manh tràn vào.
Phó Đình Quân tham lam há miệng hít thở từng ngụm khí lớn.
Giọng nói trầm đục, âm u của gã đàn ông vang lên lạnh lẽo bên tai nàng: "Nếu cô dám phát ra một chút tiếng động nào, ta sẽ lập tức bẻ gãy cổ cô."
Giọng hắn không cao không thấp, đều đều cứng nhắc, không một chút gợn sóng. Thế nhưng, nó lại mang tính uy hiếp và đe dọa gấp trăm lần những kẻ gào thét hay quát mắng ầm ĩ.
Toàn thân Phó Đình Quân nhũn ra, nàng ra sức gật đầu, chỉ sợ người kia không tin. Dù vậy, trong mắt người ngoài, hành động đó cũng chỉ như cái gật đầu nhè nhẹ mà thôi.
Bàn tay trên cổ nàng từ từ buông lỏng, mang theo vài phần dò xét.
Tứ chi bủn rủn, nàng ngã bệt xuống đất, hai tay ôm lấy cổ họng ho khan đầy khó chịu. Nhưng rồi chợt nhớ tới lời đe dọa của gã đàn ông, nàng vội vàng nín ho, kinh hãi ngẩng đầu đánh giá đối phương.
Gã đàn ông trước mặt chỉ trạc ngoài hai mươi. Tuy dáng người cao lớn nhưng lại gầy gò đến mức đáng sợ. Hắn mặc một bộ đồ ngắn cũn cỡn, rách rưới đến mức không nhìn ra màu sắc gốc, khoác hờ hững trên người. Đôi mắt trũng sâu của hắn sáng rực và sắc bén lạ thường. Đôi môi khô nứt nẻ mím chặt. Ánh mắt hắn nhìn nàng lạnh lùng, mang theo vài phần tàn nhẫn, giống hệt như con chim ưng đang nhìn chằm chằm vào con gà con.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



