Mẫu thân vốn không hề tin tưởng.
Thế nhưng, tên Tả Tuấn Kiệt kia dường như đi guốc trong bụng bà vậy.
"Có phải là hiểu lầm hay không, Ngũ thái thái xem cái này thì sẽ rõ." Hắn ta vừa nói vừa moi từ trong ngực ra một chiếc yếm đào: “Đây là tín vật định tình mà biểu muội đã tặng cho cháu!"
Dẫu mẫu thân đã nắm việc nhà nhiều năm, từng xử lý không biết bao nhiêu sự cố bất ngờ, nhưng lúc này sắc mặt bà cũng thoắt cái biến đổi. Nhìn lại chiếc yếm kia, đó là loại lụa Hồ màu xanh ngọc bích không còn mới lắm, bên trên thêu đóa mộc lan tím nở rộ, từng cánh hoa được viền bằng chỉ lụa hồng. Tất cả đều là màu sắc, hoa văn mà con gái bà yêu thích, thậm chí cả thủ pháp thêu thùa cũng vô cùng quen thuộc.
"Ngươi..." Mẫu thân không sao giữ nổi vẻ bình tĩnh thong dong được nữa, luống cuống đứng phắt dậy.
Lẽ nào con gái bà thực sự đã làm ra loại chuyện hồ đồ này sao...
Mẫu thân vội vã đưa tay ra định giật lấy để nhìn cho kỹ, nhằm phân biệt thực giả. Thế nhưng, khóe mắt bà chợt liếc thấy một nụ cười đắc ý lóe lên trên khuôn mặt Tả Tuấn Kiệt. Nụ cười ấy chói lọi và gai mắt đến mức giống như đang giáng thẳng một cái tát vào mặt bà vậy.
Dù trong lòng vô cùng xấu hổ và phẫn nộ, mẫu thân vẫn không dám phát tác.
Người đời vốn thích xem kịch vui, đặc biệt là loại kịch này. Chuyện không có thật cũng có thể bị đồn thổi đến mức như thật, huống hồ sao chịu nổi sự quấy phá này của Tả Tuấn Kiệt. Đến lúc đó, chỉ cần một chút phong thanh lọt ra ngoài, danh tiếng trăm năm của nhà họ Phó bị hủy hoại trong chốc lát đã đành, mà thanh danh của bà cùng con gái cũng coi như tiêu tùng. Nhẹ thì bị người ta chê cười, cả đời phải cúi đầu mà sống; nặng thì bị đuổi khỏi Phó gia, chẳng còn chốn dung thân...
Thế nhưng, nếu cứ để mặc cho Tả Tuấn Kiệt nắm thóp như vậy... thì chỉ càng dung túng cho thói ngông cuồng của hắn ta, khiến sự việc càng thêm khó vãn hồi.
Nghĩ vậy, bàn tay đang vươn ra giữa chừng của mẫu thân liền rụt lại. Dù thế nào đi nữa cũng phải gõ nhịp cảnh cáo hắn ta một phen. Nếu không, hắn ta lại tưởng Ngũ phòng này là kẻ dễ bắt nạt.
Mẫu thân chậm rãi ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Nếu mấy mụ di nương, tiểu thiếp cứ hễ kêu mất trang sức, bạc nén là ta lại phải lôi toàn bộ nha hoàn, tì nữ trong nhà ra thẩm vấn một lượt, thì ta thấy, cái chức thái thái này ta cũng chẳng cần làm nữa." Nói xong, bà không chút khách khí ra lệnh đuổi khách: “Ta vừa hay có chuyện cần nói với lệnh tỷ, nên sẽ không giữ Tả công tử ở lại nữa!"
Trong mắt hắn ta bỗng lóe lên tia hung quang.
Mẫu thân nhìn thấy mà kinh hồn bạt vía, nhưng lúc này đã không còn đường lùi. Bà đành lớn tiếng gọi các ma ma: "Biểu thiếu gia sắp về rồi, các ngươi mau tiễn khách cho ta!" Giọng nói của bà đã mơ hồ mang theo chút run rẩy.
Tấm bình phong lập tức được đẩy ra, đám tì nữ hầu hạ bên ngoài với bước chân vững chãi nối đuôi nhau đi vào.
Tả Tuấn Kiệt chằm chằm nhìn mẫu thân.
Hắn ta không ngờ vị Ngũ thái thái ngày thường vốn im hơi lặng tiếng, ai nói gì cũng chỉ biết hùa theo, vậy mà lại có định lực nhường này. Xem ra hắn ta đã quá coi thường người đàn bà này rồi. Tình hình này, có lẽ phải dùng đến liều thuốc mạnh hơn mới được!
"Nếu Ngũ thái thái đã cảm thấy chuyện này nên bẩm báo với Ngũ lão gia một tiếng, vậy thì cháu sẽ chờ tin tức của Ngũ lão gia." Hắn ta cất giọng âm u, lạnh lẽo: “Chỉ mong đến lúc Cửu tiểu thư gả vào nhà họ Tả chúng cháu rồi, Ngũ thái thái đừng có mà hối hận!" Nói xong, hắn ta ném thẳng chiếc yếm xuống đất, buông lời: “Những món đồ do chính tay Cửu tiểu thư thêu, trong tay cháu vẫn còn rất nhiều. Cái này cứ để lại cho Ngũ thái thái giữ làm kỷ niệm vậy!" Sau đó, hắn ta nghênh ngang bước đi.
Vẫn còn rất nhiều...
Nghe xong câu đó, mẫu thân như bị sét đánh ngang tai. Sự cứng rắn mà bà cố gắng duy trì trước mặt Tả Tuấn Kiệt phút chốc tan thành mây khói. Bà sốt sắng dặn dò ma ma vừa bước vào: "Mau, mau gọi Cửu tiểu thư và vợ của Bích Ba đến đây cho ta!"
Vợ của Bích Ba tên là Như Thi, vốn là nha hoàn hồi môn của mẫu thân, sau này được gả cho gã sai vặt của phụ thân tên là Bích Ba, cũng là người được mẫu thân tin tưởng nhất.
Hai người họ kẻ trước người sau vội vã bước vào phòng của mẫu thân.
"Đóng cửa lại!" Mẫu thân sa sầm mặt mày, ngồi trên ghế thái sư lạnh lùng ra lệnh cho người hầu bên cạnh. Sau đó, bà vung tay ném thẳng một cục đồ về phía hai người họ: “Nhìn chuyện tốt mà các người làm đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



