Vật kia nhẹ bẫng rơi xuống đất, hóa ra là một chiếc yếm đào màu xanh ngọc bích đã cũ.
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt không hẹn mà cùng rơi xuống chiếc yếm kia, rồi rất nhanh đã phát hiện ra vấn đề.
"Đây... đây đâu phải là đồ của con... sao lại nằm ở đây?" Nàng giật nảy mình, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành: “Đã xảy ra chuyện gì vậy nương?"
Vợ của Bích Ba thì mang vẻ mặt đầy hồ nghi nhìn mẫu thân.
Mẫu thân hừ lạnh một tiếng, rồi kể lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc một lượt.
Nghe xong, nàng vừa khiếp sợ vừa tủi thân, vừa phẫn nộ lại vừa hoảng loạn: "Nương, con và tên Tả Tuấn Kiệt kia thậm chí còn chưa từng nói với nhau nửa lời, thì làm sao có thể có tư tình được cơ chứ?"
Nàng quỳ sụp xuống trước mặt mẫu thân, nức nở: "Nhà họ Phó tuy không dám xưng là nhà trâm anh thế phiệt, nhưng cũng chẳng phải loại bần hàn tiểu hộ. Con lớn chừng này, bên cạnh có khi nào thiếu người hầu hạ đâu? Con từng làm gì, chưa từng làm gì, cho dù có giấu được người, cũng chẳng thể giấu nổi những người bên cạnh. Nếu nương không tin, người có thể đi hỏi nhũ mẫu, hỏi Y Đồng, Vũ Vi..." Nói rồi, nàng lại rưng rưng thề độc: “Nếu con thực sự làm ra cái loại chuyện không biết liêm sỉ, bôi nhọ gia phong này, thì cứ để trời tru đất diệt, ngũ lôi oanh đỉnh..."
Một người con gái trong sạch như nàng, nay lại bị Tả Tuấn Kiệt vu khống trắng trợn, đã thế còn phải tự mình biện bạch trước mặt mẫu thân và vợ của Bích Ba, tình cảnh này thật khiến người ta khó lòng chịu đựng nổi. Nàng đau lòng rơi những giọt nước mắt uất ức.
"Đứng lên nói chuyện đàng hoàng cho ta." Mẫu thân trừng mắt nhìn nàng, gắt gao hỏi: “Ta hỏi con, đồ vật này rốt cuộc có phải của con hay không?"
Phó Đình Quân nghẹn họng, một chữ "phải" ngập ngừng mãi nơi cửa miệng mà không sao thốt ra được.
"Đồ của con, cớ sao lại lọt vào tay Tả Tuấn Kiệt?" Mẫu thân hùng hổ dọa người, dẫu cố ý đè thấp giọng vì sợ người ngoài nghe thấy nhưng vẫn không giấu nổi sự tức giận. "Con không chịu suy nghĩ cặn kẽ xem kẻ nào đã giở trò, mà chỉ biết ở đây khóc lóc om sòm, la lối ầm ĩ. Với cái bộ dạng này, sau này gả vào nhà họ Du, con lấy gì để quản gia? Lấy gì để làm đương gia chủ mẫu hả? Ta đúng là uổng công dạy dỗ con bao nhiêu năm nay!"
"Nương!" Nàng ngỡ ngàng ngước nhìn mẫu thân, đôi mắt đỏ hoe, trên mặt vẫn còn vương đầy nước mắt.
Nhìn thấy cảnh ấy, cõi lòng mẫu thân bỗng chốc mềm nhũn. Con gái tuổi đời còn nhỏ, đã từng trải qua sóng gió nhường này bao giờ đâu, gặp chuyện hoang mang lo sợ cũng là lẽ thường tình. Có lẽ, bản thân bà đã quá khắt khe với con bé rồi.
"Cho dù ta không tin tưởng vào quy củ của nhà họ Phó, thì lẽ nào lại không tin tưởng đứa con gái do chính tay mình dạy dỗ hay sao!" Giọng điệu của bà đã dịu đi rất nhiều: “Ta biết con tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện như vậy!"
Nghe vậy, nàng nhào tới ôm chầm lấy mẫu thân. Trong thời khắc này, còn điều gì khiến người ta cảm thấy cảm động và ấm áp hơn sự tin tưởng của người thân cơ chứ?
Thế nhưng, tại sao nỗi bi thương và xót xa trong lòng nàng vẫn mãi không sao xua tan được...
Vợ của Bích Ba nãy giờ đã sốt ruột đến mức đi đi lại lại, mãi đến lúc này mới dám mở miệng: "Chuyện này phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ? Nhà họ Du sắp sửa phái người đến bàn định ngày cưới rồi, nếu để người của nhà họ Du biết được chuyện này, thì bất kể là thật hay giả, e rằng trong lòng họ cũng sẽ sinh ra một cục tức. Cho dù họ không từ hôn, thì Cửu tiểu thư gả qua đó sợ rằng cũng chẳng có ngày tháng tốt lành để sống. Đến lúc đó, Cửu tiểu thư biết phải làm sao đây?"
"Ta gọi các ngươi đến đây cũng chính là vì chuyện này." Mẫu thân lấy khăn tay ra lau mặt cho nàng, lo lắng nói: “Tên Tả Tuấn Kiệt này tuy phẩm hạnh tồi tệ, nhưng lại là một kẻ thông minh. Bằng không, lúc trước hắn ta đã chẳng bất chấp thể diện mà quay lại nhà họ Phó. Một khi hắn ta đã dám nói ra những lời như vậy với ta, e rằng đã sớm tính toán vẹn toàn đâu vào đấy rồi. Hôm nay hắn ta trúng khích tướng kế của ta mà tức giận bỏ đi, chưa biết chừng ngày mai lại giở thêm trò quỷ quái gì nữa. Kẻ có thể nắm rõ thói quen sinh hoạt của Đình Quân, chắc chắn phải là người hầu hạ thân cận. Chuyện này cho dù không phải do bọn chúng trực tiếp làm, thì cũng tuyệt đối không thoát khỏi liên can."
Mẫu thân vốn căm ghét nhất là bọn nô tài giở trò quỷ sau lưng chủ, nên giọng điệu vô cùng đanh thép: "Việc cấp bách trước mắt là phải lôi cổ cái thứ vong ân bội nghĩa, ăn cây táo rào cây sung đó ra đây cho ta, đồng thời kiểm tra cho kỹ xem trong phòng Đình Quân rốt cuộc còn mất mát những thứ gì nữa. Nếu không, chúng ta ở ngoài sáng, Tả Tuấn Kiệt ở trong tối, có phòng bị thế nào cũng không xuể, chỉ có thể rơi vào thế bị động chịu đòn mà thôi."
Vợ Bích Ba kinh ngạc nhìn mẫu thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



