Ánh mắt Tiểu Tiệp lại càng oán giận hơn, nhưng dù sao trẻ con vẫn sợ đau, cuối cùng the thé giọng đáp lại: “Cô ấy là bạn tốt của tôi, đương nhiên tôi biết tên cô ấy, nhưng tôi đã từng đồng ý với cô ấy, tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết rồi! Các người đừng hòng dụ dỗ tôi mở miệng!”
Tiết Xán híp mắt lại, dùng sức mạnh hơn nữa, lần này Tiểu Tiệp đau đến mức ré lên.
“Anh có giết tôi, tôi cũng không nói!” Tuy Tiểu Tiệp đã đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng, nhưng vẫn không chịu hé môi như trước.
Tôi thấy xem ra không thể cứng rắn được, chỉ có thể dùng phương pháp mềm mỏng thôi.
“Tiểu Tiệp.” Tôi nói: “Bạn của em không chết. Hơn nữa bọn chị phát hiện, bọn chị đã hiểu lầm người tốt rồi, thật ra bạn em là người tốt.” Tiểu Tiệp ngừng khóc, ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn tôi: “Có thật không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


