“Anh làm gì thế?” Tôi hoảng sợ, thấy Tiết Xán đột nhiên nghiêng người sang.
“Đừng thay vội.” Ngón tay thon dài của Tiết Xán thô lỗ cởi cúc áo ngủ của tôi: “Trước khi đi, còn phải làm một chuyện quan trọng nữa.”
“Chuyện gì cơ… Ưm…”
Tôi nhanh chóng hiểu ra chuyện quan trọng mà Tiết Xán nói là chuyện gì rồi. Lúc này mới sáng sớm, tôi còn đang đói bụng đã bị tên Tiết Xán này ăn đến sạch sẽ trước mất rồi. Sau khi lăn qua lăn lại xong đã là mười một giờ, không ăn sáng được nữa rồi, tôi và Tiết Xán cùng đến quán cà phê trong khu phố ăn bữa trưa sớm.
Tôi đang say sưa thưởng thức thịt lợn xông khói trong đĩa, Tiết Xán trước mặt tôi đột nhiên mở miệng.
“An Tố, cảm nhận vừa nãy thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


