Không! Không phải như thế
A Viễn! Viện trưởng Ngô! Em ở trong này! Em ở ngay trong gian phòng này! Tôi điên cuồng đập cửa gào thét, nhưng hoàn toàn chẳng có chút tác dụng gì.
Tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, rõ ràng là viện trưởng Ngô và Tạ Phong Tiêu đều tin lời nói của Tiểu Tiệp, rời khỏi căn phòng rồi. Đúng vậy, người bình thường ai lại nghi ngờ một đứa trẻ cơ chứ.
Hơn nữa lời nói dối của Tiểu Tiệp lại hợp tình hợp lý đến như vậy. Tôi ngã ngồi trong tủ quần áo, trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng. Sau khi bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, tôi nghe thấy một tiếng bước chân chậm rãi đi đến trước mặt tôi.
“Hì hì…” Ngoài cửa lại vang lên giọng nói của con búp bê kia: “Được rồi, An Tố, đến lúc rồi, tôi dẫn cô đi nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

