Tôi ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy cánh cửa đã bị đạp rớt luôn xuống đất. Tiết Xán đứng ngoài cửa với vẻ mặt tái mét, đôi mắt đen hừng hực lửa giận nhìn chăm chăm Tạ Phong Tiêu.
Nguy rồi!
Tôi thầm giật mình, vừa định đứng lên giải thích với Tiết Xán, nhưng hẳn đã nhấc đôi chân dài bước châm chậm tới trước mặt Tạ Phong Tiêu. Hai mắt Tạ Phong Tiêu cũng lạnh đi ngay khi nhìn thấy Tiết Xán, anh ta đứng dậy khỏi ghế và nhìn thắng vào Tiết Xán.
Khi Tạ Phong Tiêu châm chọc câu này, tôi thấy đôi mắt đen của Tiết Xán càng sắm màu hơn.
Trời ạ! Đang xảy ra chuyện gì thế này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)