Ha ha. Tôi không nhịn được cười đến nỗi cá người run lên.
“Anh còn cứng miệng sao?” Tôi kéo cánh tay của Tiết Xán, tiện thể trèo lên người rồi đưa tay véo cầm của hắn, trêu chọc nói: “Không ngờ Tiết Xán bé nhỏ nhà chúng ta thích ăn giấm chua như thế à?”
Tôi cảm thấy mình bây giờ đúng là to gan, dám chòng ghẹo cả Tiết Xán.
Nhưng tôi vừa mới thỏa mãn được một giây, thì con người đen của Tiết Xin đột nhiên trầm xuống.
Giây tiếp theo, hắn túm một phát lấy cố tay tôi, rồi đè tôi xuống giường ngay lập tức. Tôi lập tức mất hết dáng vẻ kiêu ngạo.
“An Tố, bây giờ em to gan thật đấy?” Hắn hơi nheo mắt lại, thấp giọng nói: “Đừng lảng sang chuyện khác, chúng ta tiếp tục thảo luận, cái móc treo điện thoại di động rách nát này của em, phải xử lý thế nào đây.”
Tôi thầm đau xót trong lòng. Má ơi, hắn còn muốn thảo luận chuyện cái móc điện thoại này sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
