Tôi và Tiết Xán lăn qua lăn lại chẳng biết bao nhiêu lâu. Tôi chỉ cảm thấy mình càng ngày càng đói, đói đến nỗi ngực dán vào lưng.
Cuối cùng, một tiếng “ọt ọt”.
Tiết Xán cười nham hiểm, giọng hắn bỗng trở nên trầm trầm mập mờ: “Ai nói anh không än gì chứ? Anh muốn ăn em mỗi ngày kia”
Lúc này tôi mới nhận ra tất cả những gì mình nói với tên Tiết Xán này đều sai.
Tôi sờ vào cái bụng đang kêu của mình và trợn trắng mắt:
“Em muốn ăn cơm”
“Cho anh biết câu trả lời rồi anh cho em ãn” Tiết Xán nghịch tóc tôi, thì thầm: “Em có cảm nhận được khác biệt không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)