Má ơi!
Khi đã ý thức được chuyện gì xảy ra, tôi sợ đến nội mở bừng mất.
Mặc dù khuôn mặt đỏ anh tuấn có một không hai, nhưng nó quả gần, tôi vẫn giật nảy mình và hét lên.
“Tiết Xán!” Ngay sau đó, tôi nhận ra gương mặt trước mắt này rồi lại kích động kêu lên: “Anh đang làm…”
Tôi còn chưa hỏi dứt lời, Tiết Xán đã ôm chặt tôi. Hắn ôm rất chặt, như thể muốn ép tôi vào tận xương của mình.
Hai cơ thể kề sát lẫn nhau, tôi cảm nhận được hân đang run rẩy. Tôi ngây người. Tiết Xán bị sao vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)