Hai người không còn tỏ ra sát ý, nhưng cũng không ai trả lời câu hỏi của Huỳnh Hoặc.
Khi đối mặt với Beta, Alpha luôn có chút cao ngạo.
Người còn lại bước đến bên cạnh hai người, ánh mắt anh lướt qua tay Tuế Luật rồi chạm mắt với Huỳnh Hoặc trong giây lát. Đôi đồng tử màu hồng nhạt tương tự cũng mang theo vẻ dò xét.
Trên ngực áo đồng phục có thêu hai chữ "Tuế Tự", hẳn là tên của anh.
"Chúng ta nên đi rồi." Anh nói với Tuế Luật, giọng điệu cũng bình tĩnh như nhau.
Thật ra, lúc này Huỳnh Hoặc rất muốn áp mặt mình vào bàn tay đang nắm lấy cô mà cọ cọ dụi dụi.
Một mặt, bản năng của Omega khiến cô sợ hãi Alpha. Mặt khác, sự cám dỗ từ pheromone đối với cô chẳng khác nào một chiếc giường lớn mềm mại được dọn sẵn sau ba ngày thức trắng.
Lời của Tuế Tự đột nhiên ngưng lại giữa chừng.
Tuế Luật rũ mắt xuống thì thấy cái đầu màu khoai môn đang từ từ nghiêng về phía trước, khi sắp chạm vào mu bàn tay anh thì lại giật mình ngửa ra sau như bừng tỉnh, vài giây sau lại bị cám dỗ, từ từ sáp lại gần.
Tuế Luật: "..."
Anh buông tay đang nắm lấy Huỳnh Hoặc ra.
Sự dao động cảm xúc như thế này rất hiếm khi xuất hiện ở cặp song sinh. Tuế Tự đã thấy hết mọi hành động của anh trai, hơi nghiêng đầu.
"Hay là đánh dấu cô ấy trước đi?" Anh đề nghị.
"Ừ." Người còn lại nhanh chóng tán thành.
Huỳnh Hoặc nhỏ giọng phản kháng: "... Tôi có thể từ chối yêu cầu này không?"
Câu trả lời tất nhiên là không.
Huỳnh Hoặc cảm thấy họ chẳng khác nào hai con sói đang bàn bạc ngay trước mặt một con cừu. Hơn nữa có lẽ vì là song sinh thấu hiểu lẫn nhau, nên rất nhiều thông tin bị khuyết trong cuộc đối thoại của họ.
Cô thầm hỏi hệ thống: [Lúc nãy cậu nói không Alpha nào có thể đánh dấu tôi, đúng không?]
[Là không thể hoàn toàn đánh dấu, cho dù có làm đến bước cuối cùng thì pheromone cũng sẽ nhanh chóng tan biến. Nhưng mà cắn rách tuyến thể để đánh dấu tạm thời thì vẫn có hiệu lực một lúc đấy!]
Đồng tử Huỳnh Hoặc co rụt lại, cô vội lùi về sau một bước.
Thế nhưng, bàn tay Tuế Tự đã áp lên sườn gáy Huỳnh Hoặc, ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt lấy gần như toàn bộ xương hàm của cô. Anh cứng rắn xoay mặt Huỳnh Hoặc sang một bên, để lộ ra chiếc gáy trắng nõn. Cùng lúc đó, Tuế Luật lập tức sáp lại, ghì chặt hai vai cô.
Giữa chiến trường ngổn ngang thi thể và phế liệu, hai Alpha cao gần một mét chín đã khóa chặt mọi đường lui của cô.
Huỳnh Hoặc bị ép chặt vào lồng ngực Tuế Tự, hơi thở lạnh như băng trên người anh tức thì bao bọc lấy cô.
"Tôi sẽ nhẹ tay." Hơi thở của Tuế Luật phả vào gáy cô, giọng nói đã nhuốm màu dục vọng: "Nhanh thôi."
Nhưng ngay khi hàm răng trắng bóng, đều tăm tắp của Tuế Luật sắp sửa chạm vào gáy Huỳnh Hoặc, cặp song sinh bỗng đứng thẳng người dậy cùng lúc.
Huỳnh Hoặc cảm thấy mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển, theo sau đó là một tiếng nổ kinh hoàng.
Các bãi rác trên tinh cầu này đều được phân loại và sắp xếp rất quy củ, mỗi khu vực chứa đựng một loại phế liệu cố định. Khu vực của Huỳnh Hoặc toàn là kim loại, còn hướng phát ra tiếng nổ thì lại là hướng mà cô quen thuộc đến đau lòng.
... Đó là viện phúc lợi nơi cô đã lớn lên.
Tiếng nổ vang lên như phát súng báo hiệu cho một cuộc chiến, và rồi tiếng súng lập tức vang lên từ khắp nơi. Tuế Luật và Tuế Tự nhìn nhau. Nhân lúc Huỳnh Hoặc còn đang sững sờ nhìn về phía vụ nổ, người em trai liền cúi xuống, bế thốc cô lên.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, vô vàn suy nghĩ vụt qua tâm trí Huỳnh Hoặc. Đó là viện phúc lợi chứa đựng cả tuổi thơ cô, là cậu bạn thanh mai trúc mã thường đứng dưới nắng sớm đợi cô, và cả tấm áp phích trong phòng mà cô đã phải làm thêm gần một tháng mới mua được...
Từ biển lửa ngút trời có thể nhìn thấy ở xa, tất cả đã hóa thành tro bụi.
Anh cúi đầu, đôi mắt màu hổ phách nhạt ánh lên vẻ khó hiểu: "Va vào đâu à?"
Huỳnh Hoặc lắc đầu với khuôn mặt đẫm lệ. Bàn tay Tuế Tự đang đặt trên vai cô khẽ di chuyển lên, ấn mặt cô vào lồng ngực mình. Mùi thuốc súng gay mũi trong không khí lập tức được thay thế bằng hương xà phòng thanh sạch.
Cô loáng thoáng nghe thấy giọng nói bình tĩnh của chàng trai trẻ: "... Đừng sợ."
Bước chân của anh vững chãi vô cùng. Huỳnh Hoặc vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của anh, và chẳng mấy chốc, bộ não đang chìm trong đau buồn của cô đã bị những thứ khác lấp đầy.
Cô kéo dãn khoảng cách với cơ ngực săn chắc ấy một chút rồi nhỏ giọng hỏi: "Vậy các anh là ai?"
Cứ mỗi phát súng, Tuế Luật lại hạ gục một kẻ truy đuổi. Trong khi đó, Tuế Tự bế cô nhẹ nhàng nhảy lên một bệ cao: "Hải tặc vũ trụ."
Huỳnh Hoặc khựng lại, sau đó tiếp tục vùi đầu vào ngực anh, nước mắt càng chảy nhiều hơn.
Cái quái gì thế này! Đám hải tặc vũ trụ còn định phát lệnh truy nã nữa đấy! Chẳng lẽ cô chạy trốn khỏi phòng khám chỉ để tự chui đầu vào rọ hay sao?
Tuế Luật và Tuế Tự phối hợp cực kỳ ăn ý, nhưng việc mang theo một gánh nặng vẫn làm chậm bước chân họ đi ít nhiều.
Huỳnh Hoặc được họ đưa đến bến cảng duy nhất của tinh cầu rác, nơi đang neo đậu vô số phi thuyền của hải tặc vũ trụ.
Xung quanh đã là một mớ hỗn loạn, pheromone của Alpha và Beta nồng nặc đến mức chỉ cần đến gần là sẽ bị ảnh hưởng. Mớ pheromone mất kiểm soát khiến Huỳnh Hoặc bất an vặn vẹo người.
Tuế Tự đưa cô vào một trong những chiếc phi thuyền, đặt cô xuống một căn phòng.
Huỳnh Hoặc hỏi: "Tôi nhất định phải đi cùng các anh sao?"
Tuế Tự đáp: "Bọn chúng định tàn sát toàn bộ cư dân ở khu này. Cô có thể tự lựa chọn."
Huỳnh Hoặc lặng lẽ rụt chân lại.
Dù sao bên ngoài cũng đang hỗn chiến đến mức này, cho dù cuộc chiến có lắng xuống thì có lẽ bến cảng cũng sẽ bị phong tỏa một thời gian. Hơn nữa nhóm người ở phòng khám đã không bắt được Omega, chẳng mấy chốc tin tức này sẽ lan truyền khắp tinh cầu rác. Muốn rời khỏi đây, xem ra con đường duy nhất của Huỳnh Hoặc chính là lên con tàu giặc này.
Tuế Tự phải ra ngoài hỗ trợ anh trai nên do dự vài giây ở cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)