"Chúng tôi sẽ quay lại ngay." Anh thực sự không có kinh nghiệm dỗ dành người khác, lời nói ra cứng nhắc như một mẫu câu an ủi được cài đặt sẵn: "Đừng sợ."
Cửa được đóng lại từ bên ngoài, nhưng không khóa.
Phi thuyền cách âm rất tốt, không một âm thanh nào của cuộc hỗn chiến bên ngoài lọt được vào trong.
Mười tám năm qua, ngoài cậu bạn thanh mai trúc mã ở viện phúc lợi, số lần cô tiếp xúc với người khác giới là cực kỳ ít ỏi. Bây giờ nghĩ lại, dư âm của chuyện này vẫn còn khá mạnh. Huỳnh Hoặc đưa tay lên sờ má mình, sau đó chuyển sự chú ý sang căn phòng.
Phòng có nhà vệ sinh riêng, một chiếc giường đơn đặt ở giữa, chăn nệm được gấp gọn gàng. Trên tủ đầu giường, ngoài đèn bàn còn vắt một đôi găng tay trắng, không rõ của ai. Cạnh gối đặt một cuốn sách viết bằng thứ ngôn ngữ mà Huỳnh Hoặc không hiểu được. Ở góc trang giấy trắng đầu tiên có ghi tên chủ nhân.
Eucalyptus.
Nét chữ phiêu dật như mây trôi, phóng khoáng như rồng bay.
Hành động của cặp song sinh Alpha này thật khó lường, nhưng nếu bỏ qua ý định đánh dấu tạm thời ban nãy thì có lẽ tính cách của họ cũng không đến nỗi tệ. Lớn lên ở tinh cầu rác, đương nhiên Huỳnh Hoặc hiểu rõ quy luật kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu. Hải tặc vũ trụ vốn hành động tùy hứng, nếu không phải do pheromone của cô thu hút họ, có lẽ cô cũng đã chết ở đó như những Beta khác rồi.
Cô thầm hỏi hệ thống: [Làm thế nào để biết được tiến độ công lược? Cặp song sinh Alpha vừa rồi có được tính là đã công lược thành công không?]
Hệ thống đáp: [Cấp bậc của Alpha càng cao thì mức độ say mê họ dành cho ngài cũng phải càng sâu đậm, nhưng phần thưởng ngài nhận được sẽ càng lớn. Rất không may, cặp song sinh này lại là Alpha cấp rất cao, vì vậy xin ngài hãy cố gắng hơn nữa!]
Huỳnh Hoặc thở dài, ngồi xuống rồi tiện tay cầm bút lên, bắt đầu suy tính bước đi tiếp theo.
Hải tặc vũ trụ và phe phái trên tinh cầu rác đang giao tranh. Nếu hải tặc thắng, cô có thể thuận lợi rời đi. Còn nếu bên kia thắng, chắc chắn cô sẽ phải lẩn trốn một thời gian.
Nghĩ mãi, trên trang giấy chỉ toàn những đường nét vô nghĩa. Huỳnh Hoặc đặt bút sang một bên. Chuyện này quá sức đối với một Omega vừa mới phân hóa! Cứ chờ Tuế Luật và Tuế Tự quay lại rồi tính sau vậy.
Khi đồng hồ trong phòng điểm từ chín giờ sang mười hai giờ, cuối cùng cửa cũng có người gõ.
Có lẽ cặp song sinh đã về phòng riêng một chuyến. Họ xuất hiện trước mặt Huỳnh Hoặc trong một bộ đồ khác, vai rộng eo thon, dáng người cao ráo thẳng tắp. Sau khi tiêm thuốc ức chế thì pheromone đã rất ổn định, khiến hai người họ trông càng thêm điềm tĩnh.
Họ bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Huỳnh Hoặc nhìn hai khuôn mặt giống hệt nhau mà rơi vào trầm tư. Bây giờ họ đã thay thường phục, không có tên trên đồng phục, cô hoàn toàn không nhận ra ai là ai.
Thấy Huỳnh Hoặc ngẩn người nhìn mình, thậm chí hai người còn đồng loạt nghiêng đầu.
Cô yếu ớt hỏi: "Tôi phải phân biệt hai người như thế nào đây?"
Tuế Luật và Tuế Tự nhìn nhau, sau đó làm ra một hành động khiến Huỳnh Hoặc chấn động.
Cặp song sinh vén vạt áo lên, để lộ nửa phần eo có những hình xăm khác nhau. Huỳnh Hoặc mở to mắt, nhất thời không biết nên nhìn đường nhân ngư, cơ bụng hay là "sắc tức thị không, không tức thị sắc".
Dường như cặp song sinh với vẻ ngoài tinh xảo và khí chất lạnh lùng như người máy này không hề e dè việc để lộ cơ thể trước mặt người khác giới. Huỳnh Hoặc hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo hướng này.
Đầu óc Huỳnh Hoặc trống rỗng, cô vội nhắm nghiền mắt lại.
Đôi tai vẫn còn đang hoạt động nghe thấy một trong hai người nói: "Hình xăm của chúng tôi không giống nhau."
Huỳnh Hoặc vẫn nhắm chặt mắt: "Ừm, tôi biết rồi! Có thể kéo áo xuống được rồi."
Hình xăm của Tuế Luật là những chiếc lông vũ sống động như thật, còn của Tuế Tự là một chiếc cân thiên bình.
Cặp song sinh nhìn nhau. Họ đều biết cô vốn chẳng hề nhìn kỹ.
Tuế Luật bước lên trước, cúi người nắm lấy tay Huỳnh Hoặc. Trên phần bụng phải trắng nõn của chàng trai tóc bạc, vài chiếc lông vũ như đang bay lượn. Anh kéo tay Huỳnh Hoặc, dẫn lối cho đầu ngón tay cô chạm vào những đường nét của hình xăm trên eo và bụng mình.
"Cô có thể mở mắt ra." Anh nói một cách thản nhiên, làn da dưới tay Huỳnh Hoặc phập phồng theo từng lời: "Nhìn nó đi, ghi nhớ sự khác biệt của chúng tôi."
Nhưng mà có ai lại đi nhận dạng người khác bằng cách vén áo lên chứ! Như thế chẳng phải là biến thái hay sao!
Tuy Huỳnh Hoặc đã mở mắt nhưng ánh nhìn lại lảng đi nơi khác. Trong lúc giãy giụa thiếu hợp tác, móng tay cô vô tình sượt qua hình xăm trên bụng anh.
Tuế Luật đang đứng trước mặt hít một hơi thật sâu, đôi mắt màu hổ phách vốn phẳng lặng không gợn sóng khẽ dao động.
May mà Tuế Tự đã kịp thời chấm dứt màn tiếp xúc này.
"Chúng ta phải đưa cô ấy đi đăng ký." Anh bình tĩnh kéo áo xuống, trở lại dáng vẻ lạnh lùng như đã được lập trình: "Hải tặc không thích người lạ."
...
Phi thuyền vũ trụ này thuộc loại cỡ trung, dài khoảng năm trăm mét, có thể chở được từ năm đến sáu nghìn người.
Hải tặc vũ trụ không giống với quân chính quy. Họ không có quy tắc hay luật lệ nghiêm ngặt, bầu không khí chung khá thoải mái và phóng khoáng. Hiện tại, cả phi thuyền đang chìm trong một lễ ăn mừng cuồng nhiệt.
Trận chiến của họ ở tinh cầu rác xem ra đã thắng lợi rực rỡ.
Trên đường đi, Huỳnh Hoặc thấy rất nhiều hải tặc vũ trụ đang ôm chai rượu hò hét. Phần lớn trong số họ là Beta, thỉnh thoảng có vài Alpha lướt qua nhưng cũng chủ động tránh xa vì không muốn đến gần Tuế Luật và Tuế Tự.
Đa số mọi người đều mặc đồng phục tương tự như bộ đồng phục mà cặp song sinh mặc lúc trước, trên ngực có thêu tên mỗi người, chỉ là khí chất của họ thì kém xa cặp song sinh.
Đây đều là một đám liều mạng. Huỳnh Hoặc còn thấy có người đang chơi trò Cò quay Nga, và khi có một kẻ thật sự ngã xuống, đám đông lại reo hò ầm ĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)