Chỗ ở này là do cô tự dựng sau khi trở nên vô gia cư, đã tốn không ít tâm huyết, xem như cũng khá vững chắc.
Nhưng ngay trước cửa vừa xảy ra một trận hỗn chiến, cánh cổng sắt đã bị đè sập, bên trong lại là một cảnh tượng thê thảm. Bông trong chăn nệm bị ép đến bung cả ra ngoài, những sợi bông bay lả tả vướng vào chiếc ti vi cũ kỹ đã hỏng, trông vô cùng thê lương.
Phải có ít nhất hơn mười lăm thi thể nằm la liệt trên mặt đất và vắt vẻo trên đống kim loại chất cao, trên mặt đất thì loang lổ vết máu, không rõ họ còn sống hay đã chết.
Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy là hai thanh niên đang đứng.
Mái tóc ngắn màu trắng bạc ánh lên tông màu ấm áp dưới ánh sáng nhân tạo. Họ mặc bộ đồng phục chỉnh tề không hề hợp với nơi này, và lúc này thì họ đang cúi đầu nhìn những cư dân bản địa của tinh cầu rác đang nằm la liệt trên mặt đất.
Không biết là họ chủ động gây sự, hay là những Beta nổi loạn đã chủ động gây hấn với họ.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Huỳnh Hoặc vang lên hồi chuông cảnh báo. Cô vội vàng muốn lùi lại.
Nhưng bây giờ trốn tránh cũng vô ích. Ngay khoảnh khắc Huỳnh Hoặc vừa ló đầu ra, người thanh niên bên trái đã nhận ra được hơi thở của cô.
Anh quay người lại, đôi mắt phẳng lặng không một gợn sóng khóa chặt lấy cô, nhưng ngón tay lại không bóp cò súng.
Trên gương mặt ấy vẫn còn dính máu của người khác, nhưng dường như anh không hề cảm nhận được. Anh mặc cho giọt máu bị trọng lực kéo xuống, tô điểm thêm vài phần yêu dị cho khuôn mặt tinh xảo. Còn người bên cạnh thì có ngoại hình và vóc dáng gần như y hệt anh, chỉ có kiểu tóc là có vài điểm khác biệt nhỏ.
Mùi pheromone trong không khí tựa như gió gào nơi hoang dã và tuyết phủ trên băng nguyên, cả hai đều mang tính xâm lược cực kỳ mạnh mẽ, khiến Huỳnh Hoặc không kìm được mà lùi lại một bước.
Đây là hai Alpha vừa thực hiện một cuộc tàn sát, pheromone đang trong giai đoạn hỗn loạn.
Họ không hề có ý định thu lại pheromone đang dùng để uy hiếp kẻ đột nhập. Người quay đầu lại trước tiên nghiêng đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Huỳnh Hoặc.
Omega vốn yếu thế hơn trước mặt Alpha. Dù cho tiếng chuông báo động trong đầu Huỳnh Hoặc đang gào thét bảo cô mau chạy đi, nhưng dưới sự bao trùm của pheromone, cô hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Hệ thống lại như sói đói thấy mỡ béo: [Tuy hai người này không phải cấp cao nhưng cũng là Alpha rất ưu tú đó! Ngài có thể thử xoa dịu họ, giao lưu sâu hơn xem sao!]
Làm cái gì vậy! Yêu đương mù quáng à!
Huỳnh Hoặc căng thẳng nhìn Alpha phát hiện ra mình đầu tiên đang bước về phía này.
Sải chân của anh rất lớn nên bước đi cũng rất nhanh. Vì chiều cao gần một mét chín, nên khi đứng trước mặt Huỳnh Hoặc, anh tạo ra một cảm giác áp bức cực mạnh. Cùng với khoảng cách được rút ngắn, pheromone càng lúc càng nồng đậm khiến gáy của Huỳnh Hoặc bắt đầu hơi nóng lên.
Huỳnh Hoặc nhìn thấy hai chữ "Tuế Luật" được thêu trên ngực áo đồng phục.
Mùi pheromone tựa như cơn gió nơi hoang dã kia là của anh.
"Là tên của tôi." Nhận ra ánh mắt của Huỳnh Hoặc đang dừng lại ở đâu, anh cất tiếng nói.
Giọng của Tuế Luật cũng giống như khí chất của anh, đều có một cảm giác xa cách, cứng nhắc và lạnh lùng. Nhưng ngay giây sau, anh lại cúi người xuống trước mặt Huỳnh Hoặc, tầm mắt ngang bằng với cô.
Dường như anh có chút nghi hoặc, đôi đồng tử màu nhạt chăm chú quan sát từng đường nét trên mặt cô, sau đó trượt xuống, dọc theo khuôn mặt xuống đến vùng cổ.
Cùng với mùi hương của cơn gió nơi hoang dã, mùi máu tanh trên người anh phả vào chóp mũi Huỳnh Hoặc. Trong lòng cô dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, bởi vì bản năng khiến cô khao khát được người trước mặt chạm vào, ôm lấy, tốt nhất là hãy cắn thật mạnh vào gáy mình, bơm pheromone của anh vào cơ thể cô.
Huỳnh Hoặc biết mình phải tìm cách khiến cặp song sinh này bình tĩnh lại.
Nếu Tuế Luật không kịp thu lại pheromone đang tàn phá bừa bãi, liều thuốc Beta mà cô vừa tiêm sẽ chẳng còn tác dụng, vì nó sẽ lập tức bị kỳ mẫn cảm sắp bộc phát lấn át. Khi đó, chắc chắn tình hình sẽ mất kiểm soát.
Đầu ngón tay buông thõng bên hông của Huỳnh Hoặc khẽ giật nhẹ.
Người trước mặt đã cúi thấp người xuống, anh ghé sát vào bên cổ Huỳnh Hoặc và khẽ ngửi.
Trong thời đại mà đa số đều là sự kết hợp giữa Alpha và Beta, hai anh em họ không hề có hứng thú với pheromone của Beta.
Tuế Luật nghi ngờ về mùi pheromone của Huỳnh Hoặc. Pheromone của Beta này khiến anh cảm thấy thoải mái và vui vẻ, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đang dẫn lối, bảo anh phải yêu chiều cô, thân mật với cô, không được làm ra hành động nào gây tổn thương cho Beta này.
Vệt máu nhòe đi trên má, đồng tử trong đôi mắt màu hồng nhạt của Tuế Luật co rút lại trong chốc lát như loài mèo. Ngay lập tức, anh giơ tay nắm lấy cổ tay Huỳnh Hoặc.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Huỳnh Hoặc cảm nhận rõ ràng sức lực của mình như bị rút đi một nửa. Nếu không phải trước đó cô đã luôn chạy trốn và rèn luyện, có lẽ bây giờ cô đã mềm chân mà ngã vào lòng người ta rồi.
Giọng cô vang lên bên tai Tuế Luật, vừa mềm mại vừa dịu dàng, tựa như lời thì thầm chỉ có giữa những người yêu nhau: "Xin hỏi anh có cần tôi giúp gì không?"
Trên ngón tay Tuế Luật có một lớp chai mỏng do cầm súng lâu ngày. Bàn tay anh lớn hơn tay Huỳnh Hoặc cả một vòng, có thể dễ dàng siết chặt cổ tay cô, dường như chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy nó.
Có lẽ vì cảm thấy Huỳnh Hoặc không phải là mối đe dọa, lại thêm việc bị pheromone của cô hấp dẫn, nên pheromone của hai Alpha dần ổn định trở lại, cả gió và tuyết đều không còn mang tính công kích như trước nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)