Trang Hạo Nhiên nhìn cô, hơi mỉm cười nói: "Cô trông chừng tốt đàn ông của cô là được, cô giày vò tôi làm gì?"
Nhậm Tử Hiền lại ngẩng đầu lên nhìn anh cười nói: "Tôi chỉ có chút không hiểu, loại phụ nữ như vậy có gì đáng giá được các người yêu không?"
Anh hơi nghiêng mặt, nhìn tư thế ngồi lười biếng phía sau lưng cô.
Tử Hiền nắm cổ tay to rắn chắc của anh, sâu kín nói: "Thật sự mà. . . . . . Ngồi với tôi một lúc, hiện tại tôi đặc biệt sợ một mình, thật sự sợ hãi, thật sự sợ hãi. . . . . . Tôi mặc kệ giữa anh và Thiên Lỗi như thế nào, tối nay phải trò chuyện với tôi"
Trang Hạo Nhiên hơi nghĩ ngợi, tránh thoát tay của cô, xoay người đi vào phòng ngủ sang trọng, nghe tiếng sóng biển mãnh liệt ngoài cửa sổ, đè xuống cái nút màu xanh bên cạnh giường nệm to lớn, một bức tường màu trắng ở trước mặt được che kín dần dần mở ra hai phía, xuyên qua ánh đèn màu xanh dương trên tường, nhìn thấy tầng tầng trong tủ đặt rất nhiều quần áo và âu phục đắt tiền, chính giữa kệ gỗ đặt một cái chung nhỏ màu vàng lấp lánh, bên trong chạm khắc hoa văn, để rất nhiều cà vạt và nơ, còn có kim băng. . . . . .
Anh im lặng không lên tiếng, đi qua kệ cà vạt, lại đi tới một kệ gỗ lê chạm khắc hình đồng hồ, phía trên để các loại đồng hồ đeo tay nổi tiếng trên thế giới, anh lơ đãng liếc mắt nhìn, phát hiện có một chiếc đồng hồ đeo tay da cá sấu kiểu cổ điển, đặt ở trên kệ gỗ lê, nhấp nháy ánh sáng lâu đời, anh chậm rãi dừng ở trước chiếc đồng hồ kia, chăm chú nhìn kim chỉ giờ và kim chỉ giây bằng bạch kim, phía dưới còn có một vòng la bàn, nhớ lại có một âm thanh ngọt ngào vang lên: chong chóng gió này tặng cho anh, nếu bị lạc đường thì cầm chong chóng gió, theo hướng sao Bắc Đẩu trở về, chờ em lớn lên, có tiền, em sẽ mua đồng hồ có la bàn tặng cho anh!
Nhớ lại chuyện cũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
