Hành lang thật dài rất tối.
Cả người Tưởng Thiên Lỗi ướt đẫm, từng bước từng bước đạp thảm trắng mềm mại đi về phía trước. . . . . .
Sau lưng cửa thang máy, ầm ầm mở ra.
Tưởng Thiên Lỗi im lặng ngồi ở trên ghế sa lon, một mình trong không gian tối đen, không lên tiếng.
Như Mạt ngã trên mặt sàn, mặt dán vào cạnh cửa, giống như ở dán vào lồng ngực kiên cố của người đàn ông kia, nước mắt của cô từng viên lăn xuống, sâu kín nói: "Thiên Lỗi, là em sai rồi, xin anh thông cảm cho em, thông cảm thân thể của em không khỏe, đừng giận em . . . . . Em tin anh và cô gái kia không có gì, thật mà, em tin anh. Trên thế giới này, cho dù là ai phản bội em nhưng anh sẽ không. . . . . ."
Tưởng Thiên Lỗi giống như chìm vào trong bóng tối, như tan biến, không có tư tưởng, không có linh hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
