Gió lốc cuồng loạn vẫn quét khắp nơi!
Đường Khả Hinh đột nhiên chớp mắt, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi ở dưới lầu.
Tưởng Thiên Lỗi cũng đứng yên ở trong mưa gió, mặc cho nước mưa cuồng loạn vỗ vào trên thân thể anh, anh cũng không nhúc nhích nhìn cô!
Đường Khả Hinh cố nén cảm xúc đang trào dâng trong thân thể, không nhìn anh nữa, mà xoay người chuẩn bị đi vào phòng khách, dừng bước lại nhìn Nhã Tuệ và Tiểu Nhu, bọn họ đang đứng ngơ ngác ở tại cửa ra vào, im lặng nhìn mình, cô im lặng không lên tiếng, đi qua bên cạnh của các cô, xoay người đi vào trong phòng khách tối đen, cũng không mở đèn, trực tiếp ngồi trên ghế sa lon, phiền muộn.
Khuôn mặt Nhã Tuệ giận dữ đi tới, tách một tiếng, bật đèn lên, nhìn bộ dạng bướng bỉnh của Khả Hinh, cô tức giận nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi nói, tính tình nóng nảy chết tiệt của cô! ! Người sống trong xã hội, thân không thể tự chủ a! Tại sao cô luôn như thế? Luôn bướng bỉnh như thế? Tổng Giám đốc bảo cô làm như thế nào thì cô làm như thế đó là được! Ngoan ngoãn nghe lời của anh ấy, một tháng cầm gần mười ngàn đồng tiền lương, có tiền cho mẹ của cô, có tiền cho dì, còn để dành một ít tiền cho mình, không phải cô đã nói như vậy sao? Muốn để dành tiền mở căn khách sạn nhỏ, mời khách uống rượu đỏ do mình chưng cất, mời khách ăn điểm tâm do chính cô làm. . . . . . Cô là một người có lý tưởng, làm sao cô có thể tùy ý như vậy? Không biết chịu đựng một chút sao?"
"Tôi không chịu nổi!" Đường Khả Hinh thở hổn hển nói, cặp mắt ứa lệ!
"Cô chịu được cái gì?" Nhã Tuệ tức giận muốn khóc: "Cô nói cho tôi biết, lúc cô trốn ở trong kho hàng, quản lý của cô muốn lấy đồ, muốn cô làm thế nào?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



