"Không phải lúc nảy tôi đã đóng cửa lại rồi sao?" Tử Hiền hơi sửng sốt, nhìn Trang Hạo Nhiên, nhanh chóng nói.
Trang Hạo Nhiên nhìn Tử Hiền, bật cười nhưng có chút căng thẳng nói: "Sau đó tôi lại mở ra, tránh cho người khác nhìn thấy hiểu lầm"
Nhậm Tử Hiền thở dài một hơi, nhìn Trang Hạo Nhiên nói tiếp: "Anh mở cửa ra như vậy, người khác đi vào nhìn thấy mới có thể hiểu lầm, thân ái! !"
"Tôi . . . . ." Trang Hạo Nhiên lại cười, có chút oan uổng nói: "Nhưng không ngờ cô thân mật dựa vào tôi như vậy, không phải cô đẩy tôi xuống hố sao?"
"Cũng không phải hôm nay tôi mới nổi điên! Anh đã sớm biết rồi mà?" Nhậm Tử Hiền nhất thời cảm thấy hơi nóng nực, ngồi thẳng người, sau đó vén nhẹ lấy mái tóc xoăn của mình, liếc Tưởng Thiên Lỗi một cái, vẻ mặt anh vẫn âm trầm nhìn mình, cô ho khan một tiếng, muốn nói gì nhưng lại không nói ra được, chỉ đành ngồi tại chỗ.
Trang Hạo Nhiên bất đắc dĩ nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi cười nói: "Thân ái, chúng tôi thật không có chuyện gì."
"Anh có ý gì?" Nhậm Tử Hiền lập tức đứng lên, nhìn Tưởng Thiên Lỗi, có chút tức giận hỏi.
Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía vợ chưa cưới nói: "Ý của anh là, em quá trẻ tuổi, không thích hợp với khẩu vị của cậu ấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

