"À?" Vẻ mặt Đường Khả Hinh lập tức nhăn nhó nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: "Tổng Giám đốc. . . . . . Anh đừng hại tôi nữa. Tôi không có bản lãnh này, giày vò hết cảnh sát, lại đến bảo vệ của khách sạn chúng ta! Anh bỏ qua cho tôi đi. Có lẽ, anh không thích tôi làm việc ở kho rượu, tôi đi rửa toilet cũng được."
Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nhìn Đường Khả Hinh, nói: "Chúng tôi không cần người ngu ngốc như cô rửa toilet!"
"Vậy anh muốn tôi làm sao?" Đường Khả Hinh nghĩ tới cảnh tượng nguy hiểm tối nay, cô đã hoảng sợ đến ruột gan đều vỡ, khóc nói: "Huống chi, điện thoại di động của tôi ở chỗ của Tô Thụy Kỳ, tôi không có đồ trao đổi với anh đâu."
"Vậy càng đơn giản?" Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên nhướng mày nhìn Đường Khả Hinh nói: "Đổi người của cô cho tôi là được."
"Gì?" Đường Khả Hinh kinh hoảng nhìn Tưởng Thiên Lỗi, sợ hãi nói: "Anh có ý gì?"
Tưởng Thiên Lỗi nhìn Đường Khả Hinh nói: "Bắt đầu hôm nay, điện thoại di động của tôi sẽ là của cô, cho dù là ai tìm cô, cũng phải thông qua số di động của tôi, bắt đầu từ bây giờ, tất cả mọi chuyện cô đều phải nghe tôi, cho đến khi trò chơi kết thúc."
Đường Khả Hinh ngây người, nhìn Tưởng Thiên Lỗi, có chút tức giận nói: "Tại sao?"
Tưởng Thiên Lỗi nhíu mày nhìn cô, rất đơn giản nói: "Cô có thể lựa chọn không chơi trò chơi này, sau đó trực tiếp ra khỏi cửa chính khách sạn Á Châu, tôi đưa cho cô một năm tiền lương! Cô phải cút càng xa càng tốt cho tôi!"
Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên, thành thực nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: "Tổng Giám đốc, hay là anh bỏ qua cho tôi đi. Điện thoại của những người khác, tôi cảm thấy có thể nhận được, nhưng vợ chưa cưới của anh gọi tới, không phải chỉnh chết tôi sao? Anh có tức giận cũng không thể đối với tôi như vậy a."
"Bọn họ sẽ không gọi!" Tưởng Thiên Lỗi thoải mái nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


