Tô Thụy Kỳ nghĩ đến thái độ cứng rắn của Tưởng Thiên Lỗi lúc nảy vẫn có chút lo lắng cho Khả Hinh nhưng miễn cưỡng xoay người, vừa đúng nhìn thấy Nhậm Tử Hiền nhìn mình đầy thâm ý, anh bình tĩnh hỏi: "Chuyện gì? Nhìn tôi làm gì?"
Nhậm Tử Hiền ôm vai, nở nụ cười, nói: "Khó được a, cậu chủ Tô tiếng tăm lừng lẫy, cậu chủ Tô không dính khói bụi trần gian lại có thể để ý một cô gái như vậy, sớm biết anh đã bắt đầu ăn mặn rồi, phải nói với tôi một chút. Tôi có rất nhiều chị em để ý anh đã lâu."
Tô Thụy Kỳ a một tiếng, không để ý đến cô mà nhận lấy cây dù vệ sĩ đưa tới, mở ra, nhẹ đỡ bả vai của cô đi về phía trước, nói: "Đi thôi. Thật nghĩ không ra, chồng chưa cưới của mình chạy mất, còn tôi phải đưa cô về nhà."
Nhậm Tử Hiền sảng khoái cười một tiếng, liền cùng anh bước đi.
Tối nay bão gào thét quét qua thành phố, vẫn không giảm bớt chút nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


