Đường Khả Hinh nghe nói như thế, lập tức ngẩng đầu lên, căng thẳng nhìn ra phía ngoài.
Tất cả cảnh sát và quan chức chính phủ lập tức căng thẳng đi ra ngoài, Tưởng Thiên Lỗi cũng không nhúc nhích ngồi ở tại chỗ nhìn Đường Khả Hinh.
Trong đêm tối, bão vẫn gào thét cuồng loạn!
Chiếc Land Rover màu đen lao nhanh trong mưa gió chạy tới, sau đó thắng gấp ở trước cửa cục cảnh sát, Tô Thụy Kỳ không kịp đợi che dù, lập tức đi xuống xe đi ra bên ngoài, Nhậm Tử Hiền cũng vội xuống xe đi vào trong, không ngờ nhìn thấy đông đảo cảnh sát và quan chức chính phủ, thậm chí Tần Vĩ nghiệp cũng bước nhanh ra ngoài, cô sững sờ, có chuyện nghiêm trọng sao?
Tô Thụy Kỳ đau lòng đi lên trước, đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, đứng ở ngoài song sắt, nhìn Đường Khả Hinh còn quỳ trên mặt đất, giống như Tiểu Nhu, ngửa mặt khóc rống, nước mắt từng viên lăn xuống, anh tức giận quay mặt sang, lần đầu tiên tức giận như vậy, nhìn chằm chằm quản gia, quát lên: "Ông làm chuyện gì cũng không điều tra rõ ràng, động một chút là báo cảnh sát! lung tung! Giống kiểu gì hả?"
Quản gia đứng ở một bên, cúi đầu không dám lên tiếng.
"Còn không mở cửa cho tôi ?" Tô Thụy Kỳ nghiêm mặt, quay đầu nhìn về phía một viên cảnh sát ăn hại đang đứng ngây người ở một bên gầm lên!
"Vâng!" Cục trưởng Cục cảnh sát nhìn thấy vẻ mặt Tô Thụy Kỳ tức giận, hoảng sợ không nhẹ, ra lệnh cho cấp dưới xông lên trước, cầm chìa khóa mở cửa sắt! !.
Tô Thụy Kỳ lập tức đi vào trong song sắt, nửa ngồi ở trước mặt của Đường Khả Hinh nhìn cô vẫn khóc đến thở không ra hơi, trong miệng nhai sushi, vất vả nuốt xuống, nhưng nuốt quá gấp làm cho chảy nước mắt, mặt đỏ lên, rồi ho khan, bộ dáng rất đáng thương, anh đau lòng tiến lên nhẹ ôm Đường Khả Hinh vào trong lòng, khẽ vuốt ve phía sau lưng của cô nói: "Không sao, không sao. Chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm, cô chịu khổ rồi. Thật xin lỗi. Thật xin lỗi."
Khả Hinh tựa vào trong ngực Tô Thụy Kỳ, cảm nhận được hơi ấm của anh, càng kích động hơn, tủi thân khóc to.
Tiểu Nhu nhìn thấy Khả Hinh khóc đến đáng thương như vậy, nhớ tới tối nay mình chịu tội, cũng tủi thân ngửa mặt khóc lên: "Oa. . . . . ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

