Khả Hinh run rẩy đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Tưởng Thiên Lỗi, cô trừng lớn con ngươi quay đầu nhìn Nhã Tuệ và Tiểu Nhu nằm ở trên ghế sa lon, chỉ lộ ra nửa mắt nhìn mình, mặt của cô đỏ lên, nơi cổ họng đột nhiên khô khốc, chân không nhịn được nhũn ra, hết sức khó khăn, yếu ớt nói: "Tổng Giám đốc. . . . . . Tôi xem hay là tôi. . . . . . Đi ra ngoài ghế sa lon ngủ vậy. . . . . ."
Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy, lập tức buông tạp chí xuống, cũng đứng lên, lạnh lùng muốn đi ra ngoài.
"Anh muốn làm gì?" Khả Hinh có chút hoảng sợ ngăn ở trước mặt của Tưởng Thiên Lỗi, trợn to hai mắt hỏi.
Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi không thay đổi nhìn cô nói: "Không phải cô nói muốn ngủ trên ghế sa lon dài sao? Tôi đi cùng cô?"
"Không cần. . . . . ."
Từ sau lưng truyền đến tiếng kêu rên nhỏ nhỏ của hai nguời Nhã Tuệ và Tiểu Nhu.
Tròng mắt Khả Hinh lóe lên vẻ đáng thương, vẻ mặt đau khổ nói: "Không cần, tôi ngủ trong phòng."
Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy, xoay người lại, lần này không ngồi ở trên giường nữa mà đưa tay kéo một cái ghế ở trước bàn máy vi tính, chuyển đến một vị trí, đi tới, cả người hết sức tao nhã ngồi ở chỗ đó, tiếp tục xem tài liệu rượu đỏ, thậm chí ở trong mỗi phần trên tài liệu rượu đỏ, anh xem thấy Khả Hinh ghi chép một đoạn về trang trại rượu đỏ, sự biến hóa của dịch rượu trong mười năm qua, phía trên có mùi vị, màu sắc và tình trạng phản ứng terroir . . . . . ..
Hai mắt anh hết sức chậm rãi lướt qua chữ viết xinh đẹp của cô, nói: "Còn không nằm xuống?"
Tưởng Thiên Lỗi nghe xong, lại lật xem một tờ tạp chí, mới nói: "Vậy còn không ngủ? Không muốn tôi đi đúng không?"
"A. . . . . ." Cô sửng sốt, không biết trả lời thế nào? Trả lời là. . . . . . Đúng . . . . . hay không đúng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)