Xe lửa bắt đầu chạy.
Khả Hinh một mình về nhà, trong tay cầm 100 đồng tiền trị vết thương, khóe miệng rỉ máu, má phải bị trầy xước có vài vết máu, đầu tóc rối bời tựa vào bên cửa sổ xe lửa, giống như không còn hy vọng, ngưng mắt nhìn một điểm ở phương xa.
Trên xe lửa, chỉ có vài người khách, bọn họ cũng không lộ vẻ gì, có người đọc báo, có người sửa sang lại hành lý.
Ánh mắt Khả Hinh hơi chuyển động, nhìn phong cảnh phía ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng lau đi tia máu ở khóe miệng, lại phát hiện tia máu đã sớm đọng lại, hai mắt của cô nổi lên hơi nước, cố lau chùi hết, tránh cho khi về nhà, Nhã Tuệ nhìn thấy sẽ lo lắng, cô vừa cúi đầu lau vết máu, vừa lấy ra điện thoại của Tô Thụy Kỳ, mở màn hình màu xanh dương, gọi số điện thoại của Nhã Tuệ.
"Cô xài số điện thoại di động của người nào?" Nhã Tuệ lập tức lo lắng nói: "Có phải đã xảy ra chuyện hay không? Có phải bà thím kia lại đánh cô nữa hay không? Bây giờ cô ở chỗ nào?"
"Không có việc gì." Khả Hinh lập tức mỉm cười nói: "Bây giờ tôi đang ở trên xe lửa, chuẩn bị trở về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)