Nhã Tuệ và Khả Hinh hai người đang cầm Long Nhãn đi mời bà chủ tiệm bánh bao cùng mấy ông cụ mua bữa ăn khuya ở bên cạnh, thuận tiện nói đùa với mọi người một chút, sau đó có một bà dì, nhà mở sòng mạt chược, còn lôi kéo Nhã Tuệ nói muốn giới thiệu con trai của mình cho cô, mặt của Nhã Tuệ đỏ lên.
Đường Khả Hinh cũng ở một bên che miệng cười, lột Long Nhãn thả vào một đĩa sứ trắng, đưa cho bà cụ ở bên cạnh ăn.
"Được rồi, không nói nữa." Nhã Tuệ vội vàng từ trong đám các bà dì, bà thím chạy ra ngoài, chuẩn bị muốn về nhà, một ông cụ cười nói: "Nhã Tuệ a, khi nào các cháu ủ rượu đỏ? Lần trước chúng tôi uống đều cảm thấy ngủ ngon hơn nhiều."
"Có thật không?" Khả Hinh nghe thế, rất nhiệt tình cười nói: "Vậy thì tốt, lần sau chúng cháu ủ cho ông một chút. Nếu không, đợi lát nữa về nhà ăn cơm, chúng cháu chuẩn bị mở một chai rượu đỏ, cầm nửa chai xuống cho ông nếm thử một chút?"
"Được, được, tốt" Ông cụ cười nói.
"Cô làm sao vậy?" Khả Hinh nhìn bộ dáng của cô, liền ngạc nhiên hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Lúc này Nhã Tuệ chợt nhớ tới, sáng nay đưa Khả Hinh xuống lầu, mình chuẩn bị lấy sữa tươi trong tủ lạnh để uống nhưng bởi vì thức ăn quá nhiều, không cẩn thận thiếu chút nữa làm ngã chai rượu đỏ USA năm 2000 trong tủ lạnh xuống sàn nhà, cho nên cô cẩn thận đem chai rượu đỏ cất vào ngăn kéo bên trong phòng bếp, không biết vì sao trong lòng của cô đột nhiên run lên, ánh mắt run rẩy sợ hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)