Có lẽ Tô Thụy Kỳ hơi say, cúi đầu, mặt khẽ dán trên tóc cô, dịu dàng hỏi: "Ngày mai ngày mấy?"
Đôi tay Đường Khả Hinh nắm chặt lan can, hai mắt đột nhiên cứng lại nhìn một điểm, giống như nhìn thấy được một bi kịch, thân thể của cô bắt đầu hơi run rẩy.
Tô Thụy Kỳ cảm thấy thân thể của cô hơi run rẩy liền cúi xuống, nghiêng mặt nhìn đôi mắt to sáng ngời, căng thẳng nhìn về phía trước, ngập tràn nước mắt bi thương, hai mắt của anh xẹt qua đau lòng, chậm rãi đưa hai tay ra ôm lấy bả vai của cô, để cho cô dựa vào lồng ngực của mình, bất đắc dĩ nói: "Được rồi. Xem như làm anh trai của cô một buổi chiều."
Đường Khả Hinh chớp mắt, ngay sau đó nước mắt lăn xuống, cả người bắt đầu kích động run rẩy, tựa vào trong ngực Tô Thụy Kỳ, nước mắt từng viên chảy ra.
Tô Thụy Kỳ siết chặt đôi tay, từ phía sau ôm lấy cô, cảm thấy thân thể của cô không cách nào trút hết bi thương, đành nói: "Nếu có chuyện đau lòng thì khóc đi."
Đường Khả Hinh cắn chặt răng, nhìn về phía rừng Phong xinh đẹp đỏ rực, giống như ngọn lửa thiêu đốt sinh mạng, cô không khóc ra tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn về phía rừng phong nơi xa, lặng lẽ rơi lệ.
Tô Thụy Kỳ cười, tay nắm xe đạp, dưới chân vừa dùng sức đạp rới phía trước, dọc theo con đường rừng Phong chạy ra ngoài.
Đường Khả Hinh thật vui vẻ nhìn khắp cảnh hồ trước mặt, thậm chí cô nhìn thấy được một con cò trắng bay xuyên qua mặt hồ, bay nhanh tới phía trước, cô lập tức kêu lên oa một tiếng, cười nói: "Nhìn kìa! ! Cò trắng!"
Tô Thụy Kỳ quay đầu lại cũng nhìn con cò bay đi, mỉm cười, cố gắng tăng sức đạp để cho xe chạy như bay về phía trước, chạy qua từng phong cảnh, rốt cuộc đã tới trước một công viên nhỏ có trạm xe màu xanh dương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

