Đường Khả Hinh cầm lên một ly rượu trắng, uống một hớp, cảm giác có men cay kích thích cổ họng mình, giống như nước mắt đau khổ, cô thở mạnh một hơi, cười nói: "Nếu anh nhìn thấy tên của bộ sách này, nhất định sẽ cho rằng đây là câu chuyện xưa?"
Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên nhìn Tô Thụy Kỳ mỉm cười nói: "Còn nhớ anh đã từng hỏi tôi rốt cuộc quá khứ tôi là một người thế nào, tôi nói với anh, tôi quên rồi."
Tô Thụy Kỳ suy nghĩ hơi xoay lại nhìn cô.
Hai mắt Đường Khả Hinh thoáng ươn ướt, nhìn Tô Thụy Kỳ mỉm cười nói: "Anh biết không? Gần đây tôi từ từ tiếp xúc với quá khứ của mình, thậm chí cùng bạn thân, nói một chút chuyện vui trong quá khứ."
Tô Thụy Kỳ mỉm cười nhìn cô.
Đường Khả Hinh thở dốc một hơi, nhìn Tô Thụy Kỳ, cười ngọt ngào nói: "Tôi không dám tiếp xúc với quá khứ bởi vì tôi vẫn chưa chấp nhận được thực tế, hôm nay tôi dám tiếp xúc, mỗi khi thử đưa tay ra, ngón tay lại bị đâm rất đau đớn a, nhưng vẫn muốn đưa tay chạm vào. . . . . ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

