Tô Thụy Kỳ có chút gian nan nhìn bộ dáng rất cố chấp của Đường Khả Hinh, bất đắc dĩ mỉm cười nhưng không muốn thỏa hiệp. . . . . .
"Nhanh lên! Nhai!" Đường Khả Hinh bưng chặt miệng của anh, kiên trì nói.
Rốt cuộc Tô Thụy Kỳ không có cách nào với cô, chỉ đành phải cố gắng nhai vỏ nho và hạt nho, nhất thời cảm giác đầu lưỡi tê dại nhưng vẫn phải cố gắng nuốt xuống vỏ nho và hạt nho.
"Bốp bốp!" Đường Khả Hinh lập tức vỗ tay, nở nụ cười ngọt ngào, nói: "Rất giỏi!"
"Anh không muốn ăn, tôi ăn." Khả Hinh cũng không có miễn cưỡng, mỉm cười đem quả nho bỏ vào trong miệng, nhắm mắt lại, hưởng thụ hương vị ngọt ngào, thật sự rất thoải mái.
"Tại sao quả nho ngon nhất luôn ở dưới cùng?" Tô Thụy Kỳ rất tò mò nhìn Đường Khả Hinh hỏi.
Đường Khả Hinh mỉm cười nói: "Anh không biết sao? Cây nho sau khi trải qua gió sương, cả vùng đất hấp thu ánh mặt trời, cây nho quang hợp ánh mặt trời, sẽ sinh ra một loại đường glu-cô … nó từ thân cây nho từ từ di chuyển đến quả nho cao nhất, từng quả, từng quả đi xuống dưới, mà quả nho dưới cùng, thiếu độ quang hợp, cho nên quả phía dưới rất ngọt, do vậy cả chùm nho cũng sẽ ngọt, hơn nữa quả ở dưới thường ít phân đường hơn trên đầu, cho nên từ ngọt thanh cho đến ngọt đậm sẽ có một loại cảm giác thay đổi kỳ diệu."
Tô Thụy Kỳ đột nhiên rất hứng thú mỉm cười nhìn cô, nói: "Xem ra, cô rất hiểu thức ăn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



