Tô Thụy Kỳ đứng ở trước cửa khách sạn, nhìn bóng lưng Khả Hinh, dưới ánh mặt trời, có vẻ mảnh mai nhỏ nhắn, hai mắt anh lộ ra một chút dịu dàng.
Đường Khả Hinh đi tới trạm xe buýt, nhìn xe buýt màu đỏ tuyến số 2 chậm rãi lái tới, cô lặng lẽ lên xe buýt, vừa đúng lúc bên trong xe không có người, vào lúc này, sẽ không có nhân viên tan việc về nhà, người đi tới nơi này cũng không ngồi xe buýt, cô tìm một chỗ phía sau cùng, gần cửa sổ, mặt dính vào trên cửa kính, nhắm hai mắt mệt mỏi, giống như ngủ thiếp đi.
Một chiếc Land Rover màu đen, chậm rãi lái tới trước.
Tô Thụy Kỳ cầm tay lái, chăm chú lái xe, chạy tới phía trước, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía cô gái đã chìm vào giấc ngủ trên xe buýt, cái đầu theo xe buýt lên xuống mà nghiêng trước nghiêng sau, anh không được nhịn cười, tiếp tục nắm chặt tay lái, theo tốc độ xe buýt chạy tới phía trước.
Chiếc xe buýt chạy qua đường lớn ven biển, chạy vào đường lớn Thanh Đồng náo nhiệt, có một số hành khách vừa nói vừa cười đi tới, mang theo không khí nóng hừng hực của ngày hè, cái nóng làm cho người ta không thể thở nổi, Khả Hinh vẫn còn đang ngủ thật say, trong mộng, cô đứng ở một thế giới trắng xóa mịt mờ, nhìn đám người tới lui xung quanh, vẻ mặt mọi người không chút thay đổi, cô có chút sốt ruột, muốn thét to . . . . . .
Khả Hinh sâu kín mở mắt, nhìn không ít hành khách đã ngồi trên xe, cô nuốt cổ họng khô khốc, lau mồ hôi trên trán, tựa vào bên cửa sổ, như vừa tỉnh mộng, khẽ chớp cặp mắt mệt mỏi.
Tô Thụy Kỳ cầm tay lái tiếp tục cùng xe buýt chạy về phía trước, vừa lái vừa nghe có một âm thanh nói: Ricky, nếu có một ngày, em đi lạc, anh nhất định phải đứng tại chỗ đợi em..em sẽ trở lại! Nhất định!
Anh nhớ đến câu nói này, nắm chặt tay lái, cảm giác lòng bàn tay có chút lạnh lẽo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


