Tô Thụy Kỳ nhìn thấy Khả Hinh do dự, liền cười nói: "Đi thôi. Đừng đứng dưới trời quá nắng."
Đường Khả Hinh suy nghĩ một chút, đành phải mỉm cười vươn tay, mới vừa muốn đưa bàn tay nhỏ bé của mình bỏ vào trong lòng bàn tay anh, không ngờ Tô Thụy Kỳ đã dịu dàng vươn tay, nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, dắt cô đi về phía trước.
Khả Hinh mỉm cười, di chuyển bước chân, đạp lên cầu treo, nhất thời cảm giác thân thể chợt đong đưa, không nhịn được đôi tay nắm chặt cánh tay khỏe mạnh của anh, hoảng sợ hít một hơi, sắc mặt có chút trắng bệch nói: "Tôi có chứng sợ độ cao, rất sợ mọi thứ không bằng phẳng."
Tô Thụy Kỳ mỉm cười, vừa tiến tới phía trước, vừa nói: "Đi cầu treo phải có kỷ xảo, nếu có nhiều người cùng đi, bước chân không thống nhất sẽ làm cầu treo không ngừng lắc lư, thậm chí vì không ổn định mà rơi xuống, cho nên bước chân nhất định phải thống nhất, bây giờ cô nghe theo tôi, cùng nhau bước chân trái, chân phải, chân trái, chân phải. . . . . ."
Khả Hinh nghe lời Tô Thụy Kỳ, liền ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, sau đó dưới ánh nắng hè chói chang, trong khung cảnh hồ sen xinh đẹp, tay nắm tay, cùng bước chân đi về phía trước, cô vừa bước đi, vừa ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng Tô Thụy Kỳ, dưới ánh mặt trời, càng trở nên sáng chói, thậm chí có thể nhìn đường nét nửa khuôn mặt của anh, rất đẹp trai và hấp dẫn, cô ngây ngốc nhìn ngây anh.
Tô Thụy Kỳ đang dắt Khả Hinh bước đi, đột nhiên quay đầu lại nhìn cô.
Sắc mặt của Khả Hinh ửng đỏ, vội vàng rũ mí mắt tiếp tục bước đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
