Trong giờ học, hành lang bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến từng trận cười lanh lảnh.
Giang Ức Miên dùng bút nước màu đen nghiêm chỉnh gạch một nét vào quyển vở xinh đẹp, thái độ thành kính lại nghiêm túc, nếu để giáo viên toán nhìn thấy, có lẽ sẽ cảm khái, nếu cô lấy ra được một phần nghiêm túc ghi chép trong giờ học toán, cũng không đến nỗi mỗi lần môn toán đều quanh quẩn một chỗ đếm ngược từ dưới lên trong lớp.
Sau khi Giang Ức Miên viết xong, giống như hiến vật quý đưa quyển vở của mình cho Lâm Tích xem.
“Lâm Tích, cậu xem, sáng nay đã mười một người rồi.”
Trên quyển vở của cô, quả thực đã gạch hai chữ ‘正’, còn có một nét ngang mới thêm vào.
Vốn Lâm Tích đang viết vào sách bài tập toán, sau khi nghe thấy câu này, cô khẽ nắm chặt bút.
Tầm mắt cô liếc nhìn lên vở trước, sau đó chậm rãi nhìn về phía Giang Ức Miên, cuối cùng trên mặt cô lộ ra mấy phần bất đắc dĩ.
“Các cậu, thật sự rất nhàm chán.”
Giang Ức Miên biết cô không giận, rất đắc ý khoác tay cô, nói: “Đợi sau khi tên Tạ Ngang ngu ngốc kia thua tớ, được lợi rồi, tớ sẽ không quên cậu đâu.”
Lâm Tích: “……”
Giang Ức Miên và Tạ Ngang đánh cược rất nhàm chán, cược bây giờ mỗi ngày người đến lớp một nhìn Lâm Tích, có phải sẽ hơn ba mươi người hay không.
Gần như là sau khi kết thúc, liền loan truyền cả khối.
Dù sao lý do là gì đối với quần chúng vây xem bát quái mà nói, đã không còn quan trọng. Quan trọng nhất là, Quý Quân Hành của lớp một, lại sẽ ra mặt vì một nữ sinh trong lớp.
Thách đấu bóng rổ với Tần Khải lớp mười hai.
Tin tức bùng nổ như vậy, muốn không chấn động cũng khó.
Bắt đầu từ lớp mười, Quý Quân Hành chính là nhân vật luôn được treo trên bảng danh dự của trường.
Cậu cũng rất ít qua lại với nữ sinh, chưa từng nghe nói cậu có tin đồn với nữ sinh nào, nhưng lại có không ít nữ sinh thầm mến cậu, sau lưng nói về cậu rất nhiều.
Vốn giữa học sinh với nhau hơi có chuyện gì, thì sẽ bị truyền ra rất nhanh.
Lúc này gần như cả trường đều biết.
Thực ra tình hình trong lớp, cũng xem như đỡ hơn tí. Dù sao đây là lớp học, rất nhiều học sinh phần lớn chỉ là đứng ở cửa nhìn. Nhưng ký túc xá thì không giống vậy, hai ngày nay rất nhiều nữ sinh kiếm cớ đến mượn đồ, không ngừng ra vào phòng ngủ các cô.
Nhạc Lê cuối cùng bị làm phiền, hận không thể dán tờ giấy ‘Từ chối tiếp khách’ lên cửa.
Nhạc Lê và Lưu Tân Đình còn đỡ, họ chỉ hơi phiền những nữ sinh này thôi.
Nhưng trong phòng ngủ có một cô gái khác tên Lưu Ngân, đã có ý kiến với Lâm Tích. Mỗi lần có nữ sinh đi vào, thì cô ấy sẽ rất bực mình lật sách của mình, làm ra tiếng động rất lớn.
May mà vì quan hệ của cô, những nữ sinh kia cũng ngại ở lại lâu.
Bắt đầu từ cấp hai Lâm Tích đã ở trường, tính tình cô ôn hòa, thành tích học tập lại tốt, chưa bao giờ có mâu thuẫn với người của ký túc xá.
Đối với cơn giận của Lưu Ngân, nói thật, cô rất bất đắc dĩ.
Nghĩ đến đây, Lâm Tích sờ xuống ly nước trước mặt, nào biết trong ly đã hết nước. Thế là cô đứng dậy, đi đến máy rót nước phía cuối lớp, định rót ly nước.
Vì dì cả vẫn còn, nên Lâm Tích ấn nút nước nóng màu đỏ.
Nào biết rót được nửa ly, thì phía sau có một giọng nói bực bội: “Cậu rót hết nước nóng vậy, người khác uống cái gì.”
Lâm Tích xoay đầu, Lưu Ngân đứng phía sau cô, trên tay cầm một cái ly màu đỏ.
Lưu Ngân dùng tay đỡ bên kính, khó chịu, mặt không biểu cảm nhìn Lâm Tích, giống như nước nóng Lâm Tích rót là của riêng cô ấy vậy.
Lâm Tích biết trong lòng cô ấy có ý kiến với mình, khẽ thở dài, đứng nhường qua một bên.
“Cậu rót trước đi.” Lâm Tích nói.
Cũng không phải cô nhu nhược, Lưu Ngân là kiểu người học hành rất chịu khó, mỗi tối sau khi ký túc xá tắt điện, cô ấy vẫn sẽ dùng đèn pin di động nấp trong chăn đọc sách. Những nữ sinh kiếm cớ đến phòng kia, quả thực đã làm phiền thời gian học của Lưu Ngân.
Lâm Tích không thích gây phiền phức cho người khác, nhưng khai giảng không đến hai tuần, đã gây phiền phức cho bạn cùng phòng ngủ của mình trước.
Máy rót nước để ở cuối lớp, vừa vặn ở phía sau bàn của Quý Quân Hành và Tạ Ngang.
Nhưng lúc này Quý Quân Hành không ở trong lớp, Tạ Ngang nằm sấp trên bàn chơi di động, nghe thấy động tĩnh, nhìn ra phía sau.
Thấy Lâm Tích đứng ở một bên, đợi Lưu Ngân rót nước, cậu le lưỡi.
*
Buổi trưa tan học, học sinh mặc đồng phục trắng xanh như một tổ ong ùa đi đến nhà ăn. Một bộ phận học sinh khác, lại ùa về phía cổng trường. Buổi trưa phần lớn học sinh đều không muốn về nhà ăn cơm
Xung quanh trường có không ít quán ăn vặt, đặc biệt bán cho học sinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)