Một ly nước ép mà những 48 đồng, xét cho cùng không phải ai cũng có khả năng.
“Không muốn chọn món, thì để tớ.” Trần Mặc trực tiếp cướp menu từ trong tay cậu ấy.
Bốn người họ ngồi ở chỗ gần cửa sổ tầng hai, từ nơi này vừa vặn có thể nhìn thấy đối diện có không ít học sinh mặc đồng phục.
Đúng lúc cửa quán trà sữa đối diện, có một đôi học sinh đang đợi, lại cầm tay trước mặt mọi người.
Tạ Ngang vốn nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này nhìn thấy, chợt phấn khích nói: “Mau nhìn, mau nhìn, đôi tình nhân này to gan ghê chưa, ở cổng trường cũng dám thế này luôn.”
“Hâm mộ?” Cao Vân Lãng ngồi đối diện, nhìn vẻ hưng phấn của cậu ấy.
Tạ Ngang hừ một cái, “Chỉ là cảm thấy gan chó của bọn họ rất lớn thôi.”
Thất Trung là trường danh tiếng, chính là trường hàng đầu trong bảng xếp hạng trường cấp ba cả nước. Trường tốt, đương nhiên không khí học tập đứng đắn. Nhưng không khí học tập có đứng đắn hơn nữa, cũng không thể ngăn được sự nảy mầm của tuổi dậy thì.
Ba người khác đều nhìn ra ngoài cửa sổ mấy lần.
Duy chỉ có Quý Quân Hành cúi đầu, chơi game trên di động, không bao lâu, truyền đến tiếng qua màn.
Nhìn hai lần, Trần Mặc thu hồi tầm mắt đầu tiên, lắc đầu: “Cô gái bộ dạng rất bình thường.”
Nói xong, cậu hỏi: “Các cậu cảm thấy trong lớp chúng ta, nữ sinh nào đẹp nhất?”
“Giang Ức Miên.” Tạ Nguyên nói nhanh như chớp, nhưng sau đó cậu sờ sờ cằm, “Lúc trước là Giang Ức Miên đẹp nhất.”
Nói xong, ánh mắt của Quý thiếu gia bên cạnh, cuối cùng cũng rời khỏi màn hình di động ngước lên nhìn.
Cậu quan sát Tạ Ngang từ trên xuống dưới một phen, nhìn đến mức trong lòng Tạ Ngang có hơi sợ hãi.
“A Hành, cậu nhìn tớ như vậy làm gì?” Tạ Ngang không hiểu nói.
Quý Quân Hành nhìn cậu mỉm cười, “Tớ chỉ muốn xem bệnh nhân mắc hội chứng Stockholm, rốt cuộc là như thế nào?”
Tạ Ngang sững sờ, ngược lại hai người kia cười ồ lên.
Quý thiếu gia mà độc miệng lên, thì thật sự cay nghiệt.
Họ vào cấp ba thì được phân đến lớp trọng điểm này, mặc dù thành tích của Giang Ức Miên mỗi lần đều quanh quẩn ở hạ du, nhưng vẫn có thể ở lại trong lớp. Học kỳ hai lớp mười, sau khi cô và Tạ Ngang được xếp ngồi chung bàn, thì cánh tay Tạ Ngang chưa từng tốt qua.
Có đôi khi ngay cả Quý Quân Hành nhìn thấy, cũng cảm thấy loại sinh vật nữ này, thật đáng sợ.
Không ngờ Tạ Ngang bị ngược đãi thành như thế, vậy mà còn có thể vào thời điểm này, ngay lập tức nói ra ba chữ Giang Ức Miên.
Trần Mặc liền phản ứng kịp, “Tớ nói tiểu tử cậu, sao có thể chịu đựng được sự ngược đãi của Giang Ức Miên thế.”
Có lẽ là xem trọng khuôn mặt xinh đẹp của người ta.” Ngay cả Cao Vân Lãng luôn ôn hòa nhất, cũng trêu chọc cậu.
“Tớ cũng nói trước đây là Giang Ức Miên đẹp nhất mà.” Tạ Ngang kêu oan cho mình.
Trần Mặc nghe xong, thì cười thêm dữ dội, “Vậy nói đi, bây giờ cậu lại định chĩa móng vuốt về phía ai đây.”
Tạ Ngang cảm thấy mình thật oan ức, cậu nói: “Trước đây con gái lớp mình rất bình thường, chỉ có Giang Ức Miên là còn được. Bây giờ không phải có Lâm Tích nữa à.”
Trần Mặc vừa nghe tên Lâm Tích, liền nhìn về phía Quý Quân Hành trước.
Từ sau trận đấu ở sân bóng rổ, ai không biết Lâm Tích bây giờ là được Quý Quân Hành che chở.
Thiếu gia tám cơn gió bất động trước đây, vậy mà có thể vì Lâm Tích, xung quan nổi giận.
Nhưng nếu nói hai người họ có gì, thì mấy ngày nay giữa hai người hoàn toàn không tương tác với nhau, phần lớn chỉ là chuyền vở bài tập trong giờ học. Quý Quân Hành vừa hết tiết thì ở cùng với mấy người họ, cũng không thấy cậu có bước tiến gì với Lâm Tích.
Nào biết Tạ Ngang còn đang nói: “Chỉ là Lâm Tích hơi yếu đuối, cứ để người ta bắt nạt.”
Quý Quân Hành nhấc mí mắt, nhìn sang Tạ Ngang.
“Ai lại bắt nạt cậu ấy?” Câu hỏi này, giọng điệu thật có hơi không tốt.
Tạ Ngang: “Chính là Lưu Ngân kia đó, hết tiết ba Lâm Tích ở phía sau rót nước nóng, giọng điệu của Lưu Ngân rất không tốt nói cậu ấy rót hết nước. Không ngờ em gái Lâm của chúng ta vậy mà tốt tính, trực tiếp nhường chỗ, để cậu ta rót nước nóng trước.”
Trần Mặc chậc một tiếng, rất đồng tình nói: “Tớ thấy tính tình Lâm Tích rất tốt, sao cứ dính phải những yêu ma quỷ quái này vậy?
“Học sinh chuyển trường, mà vừa vào trường đã nổi trội như vậy nữa.” Cao Vân Lãng lắc đầu, nhìn Quý Quân Hành đối diện.
Tạ Ngang rụt cổ, than thở: “Lòng đố kỵ của con gái, thật đáng sợ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)