Thiếu gia đây nào phải chiến đấu vì nữ sinh lớp một đâu.
Cậu ấy chiến đấu hoàn toàn là vì Lâm Tích kia mà.
Giờ phút này, trên sân đã đến phiên Quý Quân Hành phòng thủ, vừa rồi Quý Quân Hành tấn công trước, đã dẫn trước một điểm. Lúc trước hai bên đã giao hẹn, ai vào trước năm điểm thì thắng.
Tần Khải ỷ vóc dáng mình cường tráng hơn Quý Quân Hành, trực tiếp dùng vai đẩy Quý Quân Hành, đột phá vào tuyến trong.
Đối diện tiếng hò hét, hoan hô của Đổng Tâm Nhụy và nữ sinh lớp mười hai, truyền đến từng đợt.
Lâm Tích nắm tay, mấy lần há miệng, lại không phát ra được tiếng nào.
Cô là kiểu người yên tĩnh thẹn thùng, ở trường học trước, thi đứng đầu khối, làm thế nào cũng không muốn phát biểu trong đại hội tuyên dương. Ở trường hợp chung, cô luôn yên lặng khác thường. Càng đừng nói, lớn tiếng cổ vũ như đám nữ sinh đối diện kia.
Chính vào lúc này, Tần Khải đột nhiên đâm mạnh tới trước, cơ thể cậu ta chắc khỏe hơn Quý Quân Hành, nên hơi nở nang giống người trưởng thành.
Lúc Quý Quân Hành lùi về sau hai bước, Tạ Ngang tức giận nói: “Cái này, phạm quy nha.”
“Tên này đánh bóng vốn không tính sạch sẽ.” Trần Mặc cau mày, rất bất đắc dĩ nói.
Lâm Tích nhìn người trên sân, cuối cùng, cô dùng sức hét một câu, “Quý Quân Hành, cố lên.”
Biết cổ vũ không?
Cô biết.
Vậy thì cổ vũ thôi.
Giọng cô thực ra không tính là lớn lắm trong những tiếng hò hét cổ vũ này, nhưng khoảnh khắc cô hét ra, thiếu niên mặc T-shirt màu trắng trên sân, lại ngẩng đầu nhìn tới.
Vượt qua nhiều người thế kia, tầm mắt của cậu, cứ thế nhìn về phía cô.
Một khắc sau, Tần Khải buộc phải đột phá tuyến trong, dừng lại lên rổ, ắt là định trả thù, dùng thủ đoạn lấy điểm vừa rồi của Quý Quân Hành, chuẩn bị lấy điểm cho mình.
Nhưng mà, vào lúc hai tay cậu ta giữ bóng, chuẩn bị ra tay, thì một bóng người bật lên không trung.
Sau đó một tiếng rầm giòn giã vang lên, tất cả mọi người nhìn bóng trong tay Tần Khải bị hất ra.
“Mẹ nó, chắn bóng.” Tạ Ngang gào một tiếng chói tay, hai tay khua khua ngay ngực, “A Hành, đỉnh.”
Trần Mặc ngẩn người, “Cậu ấy ngay cả người của đội tuyển trường cũng có thể đánh bại?”
Cao Vân Lãng gật đầu, cười nói: “Quả nhiên, thiếu gia của chúng ta chưa bao giờ làm chuyện gì mà không nắm chắc.”
Hiển nhiên Quý Quân Hành hoàn toàn làm nóng bầu không khí xung quanh.
Ngoại trừ người lớp một ra, người của lớp khác xem náo nhiệt cũng bắt đầu cổ vũ cho cậu.
Lâm Tích kích động nắm chặt tay mình.
Mắt cô nhìn chằm chằm cậu, lúc này, thiếu niên chạy băng băng dưới hoàng hôn, cả người giống như nhuộm lên một lớp hào quang màu vàng.
Rực rỡ lại chói mắt.
Lúc bóng cuối cùng rơi vào rổ, trận đấu kết thúc.
Xung quanh tiếng hoan hô như sấm vang, duy chỉ có Lâm Tích yên lặng đứng im tại chỗ, nhìn thiếu niên trên sân tiện tay lau mồ hôi trên mặt, sau đó từng bước đi đến.
Tạ Ngang nhìn một vòng, lấy chai nước từ trong tay một nam sinh trong lớp, đưa cho cậu. Quý Quân Hành vặn nắp ra, cũng không nói tiếng cảm ơn, ngửa cổ bắt đầu uống, yết hầu nhô lên của thiếu niên trượt lên trượt xuống trên cần cổ tuyết trắng.
Có loại hấp dẫn khác thường.
Sau khi cậu uống ừng ực nửa chai nước, phục hồi lại, cuối cùng nhìn người bên cạnh.
Khóe miệng cậu khẽ nhếch, nhìn đôi mắt Lâm Tích lúc này vô cùng sáng, “Tôi từng nói, cậu biết cổ vũ là được.”
“Tôi phụ trách thắng.” Giọng nói của thiếu niên, có loại chắc chắn ngạo mạn.
Không bao lâu, Đổng Tâm Nhụy và mấy nữ sinh kia đi tới, trên mặt họ đều treo vẻ quẫn bách.
Nhiều người đều đang vây xem thế kia mà.
Cuối cùng, Đổng Tâm Nhụy cắn răng, thấp giọng nói: “Bạn học, xin lỗi, tớ không nên vu oan cho cậu.”
“Bạn học, xin lỗi.”
……
Bọn họ từng người nói xin lỗi với Lâm Tích.
Nhưng khoảnh khắc này, lời xin lỗi dường như đã không còn quan trọng nữa.
Quý Quân Hành đang nói chuyện với bọn Tạ Ngang.
Lâm Tích nhìn bóng lưng cậu.
Cô hơi mím môi, rõ ràng trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại ấm áp.
Bất kể là vì nguyên nhân gì, thì giây phút này, cậu cũng lựa chọn bảo vệ cô.
Không hề do dự.
Cách đó không xa, giáo viên thể dục bắt đầu giục mọi người tập hợp.
Quý Quân Hành liếc nhìn, đá Tạ Ngang một cú, “Đừng nói nhảm, đi thôi.”
Tạ Ngang nhìn Lâm Tích phía sau cậu ấy, nụ cười vô cùng có thâm ý.
Lâm Tích đi về chỗ tập hợp, Quý Quân Hành đi ở phía sau bọn Tạ Ngang.
Cô đi theo phía sau cậu, hơi cúi đầu.
Đột nhiên, người phía trước nhẹ giọng gọi: “Lâm Tích.”
Cô theo bản năng ngẩng đầu, đúng lúc chạm vào tầm mắt của cậu.
Thiếu niên đưa lưng về phía hoàng hôn, mặt cậu ẩn trong ngược chiều ánh sáng, nhưng giọng nói lại rõ ràng.
Cậu nói: “Lần sau gặp phải chuyện này nữa, thì đừng sợ.”
Lâm Tích nhìn cậu, ngược lại là Quý Quân Hành hơi xoay đầu đi, sau đó, cậu thanh thanh cổ họng, giọng nói vang lên.
“Dù sao, tôi cũng sẽ bảo vệ cậu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)