Câu nói này hiển nhiên là nói đùa, lúc cô ta nói, trên mặt treo nụ cười ngọt ngào.
Có thể thấy hai người này rất quen thuộc.
“Ơ, sẽ không phải là đang tìm đồ gì đấy chứ?” Nam sinh cợt nhả hỏi.
Đổng Tâm Nhụy sững sờ, “Cậu có ý gì?”
Dưới cái nhìn của mọi người, nam sinh móc một cái di động trong túi quần ra, phía trên còn treo một sợi dây dài, lúc vừa lấy ra, leng keng vang lên.
Nam sinh đắc ý lắc lắc di động: “Cậu mua cho tớ chai coca, tớ trả di động cho cậu.”
……
“F*ck.” Giang Ức Miên thật sự tức giận chửi ra tiếng.
Nam sinh rất ngạc nhiên nhìn cô.
Gò má Đổng Tâm Nhụy ửng đỏ, mấy nữ sinh bên cạnh cô ta cũng bị chuyển hướng đột ngột này, làm cho không kịp trở tay.
Nam sinh không biết đã xảy ra chuyện gì, tiếp tục đùa giỡn nói với Đổng Tâm Nhụy: “Cậu sẽ không tiếc gì một chai coca đâu nhỉ. Nếu không phải tớ nhặt được di động của cậu, thì cậu thảm rồi.”
Nào biết nam sinh vừa nói xong, người bên cạnh cậu ta đã đụng cậu ta.
Nam sinh đụng người cười nói: “Đổng Tâm Nhụy, cậu đừng nghe Tào Dương nói bậy, là cậu ta cố ý lấy di động của cậu, muốn dọa cậu đấy.”
“Cậu có còn là anh em nữa không hả, sao bóc mẽ anh em vậy.” Tào Dương cười nói.
Mấy nam sinh này đều là người của lớp mười hai. Bình thường ở trong lớp đoán chừng đã quen ầm ĩ với Đổng Tâm Nhụy, vừa rồi thấy đồng phục cô ta để dưới đất, lòi di động ra, thì lấy di động trêu cô ta.
Động Tâm Nhụy thật sự có chút bực bội, lập tức đi qua, muốn cướp di động từ trong tay Tào Dương về.
Tào Dương tránh ra sau, cánh tay giơ cao, cầm di động trong lòng bàn tay.
“Tào Dương, cậu đừng có đùa.” Đổng Tâm Nhụy tức giận hét lên.
Thấy cô ta thật sự tức giận, nam sinh tên Tào Dương này chợt cảm thấy không thú vị, không chọc cô ta tiếp nữa, mà trả di động lại.
Đổng Tâm Nhụy lấy được di động của mình, nữ sinh thấp người mới đầu nhảy dữ dội nhất, trừng mắt với Tào Dương, “Các cậu thật xấu xa, cố ý lấy di động của tiểu Nhụy còn không biết nói với cậu ấy một tiếng. Hại bọn tớ lo lắng chết đi được.”
“Phải rồi, Tào Dương, lần sau cậu đừng dọa người ta vậy nữa nha.”
“Phải, nào có như vậy được.”
Mấy nữ sinh không ngừng lải nhải với cậu ta.
“Làm các cậu sợ rồi, đi thôi, sắp hết tiết rồi.” Tào Dương hừ một tiếng, lại nhìn phía sau, nói: “Tớ nói lão đại, sao cậu chậm chạp vậy hả.”
Cách đó không xa, một nam sinh cao ráo mặc nguyên bộ đồ màu đen, thong thả đi đến.
Loại người gì đây.
Lúc cô đang nổi nóng, Lâm Tích trực tiếp chặn mấy nữ sinh định đi kia lại, “Không định xin lỗi sao?”
Mấy cô gái nhìn nhau.
Đổng Tâm Nhụy vốn muốn mượn lời của Tào Dương nói, giả vờ như không xảy ra chuyện gì bỏ đi, nhưng không nghĩ Lâm Tích lại chặn bọn họ lại.
Thấy bọn họ đều không nói chuyện, Lâm Tích liếc nhìn một vòng, giọng điệu bình tĩnh: “Bố mẹ các cậu không dạy các cậu, làm sai, thì phải xin lỗi người khác sao?”
Mấy nam sinh lớp mười hai dừng bước chân, nhìn họ.
“Không phải là hiểu lầm à.” Nữ sinh thấp người vốn nhảy dữ dội nhất, trợn mắt.
Ngược lại là Đổng Tâm Nhụy thấy có nam sinh lớp mình ở đây, xấu hổ nói rõ ràng, bèn thấp giọng nói: “Bạn học, là bọn tớ hiểu nhầm cậu.”
Đổng Tâm Nhụy bình thường ở trong lớp, bởi vì người đẹp nụ cười lại ngọt, nên nhân duyên rất tốt. Lúc này muốn cô ta ở trước mặt nhiều người, thừa nhận cô ta vu khống người khác ăn trộm đồ như vậy, thì cô ta có hơi không mở miệng được.
Mà Lâm Tích mặc dù không phải người cường thế, nhưng cô cũng không phải nắm mì mặc người ta nhào nặn. Cô hơi ngước mặt, nhìn hai người đối diện, mắt đen sáng rực, lộ ra sự kiên định.
Lâm Tích nhìn cô ta, mở miệng lần nữa: “Là xin lỗi.”
Đổng Tâm Nhụy sửng sốt.
“Điều cậu nên nói là xin lỗi, chứ không phải tùy tiện một câu hiểu lầm đơn giản.”
Nam sinh lớp mười hai ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cuối cùng nam sinh mặc đồ đen kia đến, lại thêm hứng thú quan sát Lâm Tích, nhìn thì rất yên lặng, nhưng không ngờ lại là trái ớt nhỏ.
Đổng Tâm Nhụy bình thường dịu dàng phóng khoáng, thực ra bản chất vẫn là kiểu tiểu thư, bị Lâm Tích nói như vậy, thì có hơi bực bội.
Liền nói: “Tôi đã nói hiểu lầm rồi, cậu còn hăm dọa người khác là sao?”
Nữ sinh thấp người đưa tay khoác Đổng Tâm Nhụy, “Bỏ đi, đừng nói với cậu ta nữa, chúng ta đi thôi.”
Thấy Lâm Tích còn chặn trước mặt họ, nữ sinh này lại đưa tay đẩy Lâm Tích một cái.
Bởi vì Lâm Tích không ngờ cô ta đột ngột ra tay, nên bị cô ta đẩy lùi về sau mấy bước, đụng thẳng lên người phía sau.
Cùng lúc đó quay đầu lại, mở miệng xin lỗi người phía sau vô tội bị đụng phải, “Xin lỗi.”
Đến khi cô cụp mắt nhìn thấy đôi giày thể thao phiên bản giới hạn của Nike kia, thì vẻ mặt sững sờ.
Quả nhiên, đỉnh đầu truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Lâm Tích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

