Lâm Tích có loại cảm giác tức giận đến buồn cười.
Cô nhìn đối phương, “Di động của cậu không thấy nữa, liên quan gì đến tôi?”
“Sao không liên quan, vừa rồi chỉ có mình cậu đi qua chỗ đó. Di động của tiểu Nhụy không thấy nữa, cậu nói……”
Cô gái tên tiểu Nhụy, vội kéo bạn mình lại, vẫn nhìn như rất khách sáo nói, “Cậu đừng để ý, bọn tớ chỉ là muốn hỏi thử mà thôi.”
Chỉ là muốn hỏi thử? Hỏi ai không hỏi, cố tình lại đến hỏi cô?
Đúng lúc, Giang Ức Miên quay lại, cô vừa thấy cảnh tượng này, thì chạy vội đến.
Đến khi cô làm rõ ý đồ của đối phương, thì tức đến mức suýt nhảy dựng lên, “Đầu óc các cậu không có bệnh đấy chứ, di động mất thì đi tìm di động đi, tới tìm bạn học của tôi làm gì.”
“Còn không phải cậu ta lấy trộm à.”
Cuối cùng nữ sinh thấp người kia đã nói ra.
Huyệt thái dương của Lâm Tích bỗng giật giật, bình sinh, lần đầu tiên cô có xúc động muốn đánh người.
*
Trên sân bóng rổ vẫn khí thế ngất trời, bên này Quý Quân Hành đã dẫn trước không ít. Lần nữa cậu cầm được bóng, thì Tạ Ngang chạy đi mua đồ uống trở về.
Trần Mặc nhìn thấy cậu, tức giận nói: “Cậu đi mua đồ uống, sao như mất tích luôn vậy.”
Thì cậu ấy nghe Tạ Ngang gấp gáp nói: “Vừa rồi tớ đến, nhìn thấy Lâm Tích và Giang Ức Miên, hình như đang cãi nhau với mấy nữ sinh bên lớp mười hai. Cậu nói xem các cậu ấy có phải bị người ta bắt nạt hay không…….”
Hai chữ ‘Bắt nạt’ này vừa nói xong, thì quả bóng rổ đập rầm xuống đất.
Sau đó, tất cả mọi người nhìn thấy Quý Quân Hành, bước đi đầu không ngoảnh lại.
Lời tác giả:
Trì Trì: Anh ơi, có người bắt nạt chị Lâm Tích.
Thiếu gia: Uhm, có người muốn bị đánh đó mà.
Mặt trời chập tối vẫn dồi dào, hoàng hôn bên trời nhuộm lên nửa bên màu đỏ, gió đêm lướt nhẹ, thêm mấy phần mát mẻ.
Trên sân bóng rổ cách đó không xa, sôi nổi khác thường.
Nhưng nơi này lại có bầu không khí giương cung bạt kiếm.
Nữ sinh thấp người, quan sát Lâm Tích từ trên xuống dưới, nói thẳng: “Vừa rồi chỉ có cậu đi qua bên đó, bây giờ di động của tiểu Nhụy không còn nữa, bọn tôi đến hỏi thử cũng không sai mà.”
Giang Ức Miên là người nóng tính, thấy giọng điệu cô ta đương nhiên như vậy, liền nổi giận.
Chỉ là cô luôn không biết chửi người ta, tức đến khó thở, cuối cùng hét lên: “Cậu có bệnh hả.”
Đổng Tâm Nhụy khẽ nhíu mày, mắt đẹp nhìn Giang Ức Miên, không đồng ý nói: “Bạn học này, có lời từ từ nói, sao cậu có thể mắng người ta thế chứ.”
……
Giang Ức Miên thật con mẹ nó cảm thấy xui xẻo, con ả này sao lại giống Bạch Liên Hoa quá vậy.
Cô đang muốn mở miệng, Lâm Tích đột nhiên đi tới trước một bước.
Đổng Tâm Nhụy bị cô dọa giật mình, còn tưởng Lâm Tích muốn ra tay.
May mà Lâm Tích chỉ bước một bước, rồi yên lặng nhìn cô ta, “Mắng người? Tôi cảm thấy bạn tôi không nói sai, các cậu thật sự có bệnh.”
Đổng Tâm Nhụy không ngờ Lâm Tích nhìn thì yên lặng, lại mạnh mẽ đến vậy.
Cô ta nhất thời câm nín.
Nhưng nữ sinh thấp người bên cạnh cô ta, chợt nhảy lên nói: “Tiểu Nhụy, đừng khách sáo với cô ta. Loại người này tớ gặp nhiều rồi, đã lấy đồ của người khác, còn ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng. Không phải ỷ người khác không bắt được cô ta làm à.”
“Bộ dạng nghèo kiết xác.”
Lúc nữ sinh thấp người kia nói câu này, mắt nhìn quét trên người Lâm Tích từ đầu đến đuôi, cuối cùng rơi lên chân cô.
Bình thường mọi người đều mặc đồng phục, rất nhiều học sinh lúc so sánh, đều dựa vào giày.
Học sinh lớp mười hai điều kiện trong nhà đều tốt, giày bóng rổ của nam sinh trong lớp mang đều có giá trên chục ngàn. Còn nữ sinh, điều kiện tốt đều là hàng hiệu quốc tế. Đây không phải, Đổng Tâm Nhụy đang mang một đôi giày Channel à.
Còn Lâm Tích, trên chân cô là một đôi giày bình thường nhất, không nhìn ra được bất kỳ hiệu nào.
Hơn nữa có thể nhìn ra được, giày này đã mang rất lâu, vải bố màu đỏ hơi xù lông và bạc phếch.
Gia cảnh Lâm Tích không tốt, dù sao cũng là một đôi vợ chồng nông thôn nuôi hai đứa con ăn học. Nhưng con cái Lâm gia đều rất xuất sắc, đặc biệt là lúc Lâm Chính còn sống, trường cấp hai Lâm Tích học, cả trường đều biết cô, biết anh trai cô là Lâm Chính thi đậu Thanh Hoa kia.
Lúc này bầu không khí vô cùng giương cung bạt kiếm, một nữ sinh đứng ở bên kia Đổng Tâm Nhụy thấy vậy, khuyên: “Bỏ đi, tiểu Nhụy, không phải chỉ là một cái di động thôi sao, mất rồi thì thôi.”
Đổng Tâm Nhụy bất đắc dĩ nói: “Đúng, bỏ đi, chỉ là một cái di động thôi mà.”
Chóp mũi cô ta hơi cau lại, lộ ra nụ cười xinh đẹp: “Cùng lắm thì bị mẹ mắng một trận rồi thôi.”
Vào lúc bọn họ anh xướng tôi họa, thì đúng lúc có vài nam sinh xa lạ đi đến, trong đó có một nam sinh nhìn thấy họ, cười hì hì, gọi: “Đổng Tâm Nhụy cậu làm gì ở đây vậy?”
“Liên quan gì đến cậu?” Đổng Tâm Nhụy cười trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)