Lâm Tích theo bản năng ngẩng đầu, gương mặt của Quý Quân Hành xuất hiện ở trước mặt cô, vẫn đẹp như thế, chỉ là không còn vẻ thờ ơ như bình thường nữa.
Lúc này cậu hơi mím môi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Nhìn hơi dọa người.
Sau đó cậu nhìn lên người Lâm Tích, chắn trước mặt cô, nhìn nữ sinh lớp mười hai đối diện, giọng nói lạnh như băng: “Xin lỗi.”
Hoàng hôn rơi trên người cậu.
Một cơn gió nổi lên, thổi phồng áo T-shirt màu trắng trên người cậu, tầm mắt của Lâm Tích rơi trên bóng lưng mảnh khảnh ấy.
Quý Quân Hành tiếng tăm lừng lẫy trong khối, không ai không biết.
Nữ sinh thấp người đỏ mặt, giọng nói như muỗi kêu: “Xin lỗi, tớ không phải cố ý.”
Lần này mặt Đổng Tâm Nhụy đỏ thật, rất tức giận, nếu nói buổi sáng cô ta còn có một chút suy nghĩ với Quý Quân Hành, thì lúc này cậu ở trước mặt mọi người, để cô ta không xuống đài được, cô ta tức giận đến mức hận không thể giết chết cậu.
Cô ta nổi nóng nói: “Tôi không đấy?”
Quý Quân Hành lạnh lùng nhìn cô ta.
Lúc này, trong nhóm người bỗng vang lên một giọng nói, “Quý Quân Hành, cậu bắt nạt mấy cô gái như vậy, không tốt lắm đâu nhỉ?”
Lâm Tích nhìn qua, là nam sinh đồ đen vừa rồi đến cuối cùng, tóc cậu ta hơi dài, ướt đẫm, từ phía sau mấy nam sinh đi ra, cậu ta nghiêng đầu nhìn Quý Quân Hành, miệng nhai kẹo cao su.
Trên người nam sinh này có vẻ xấu xa.
Quý Quân Hành nhìn cậu ta, nhàn nhạt nói: “Lúc các cậu ấy bắt nạt Lâm Tích, sao không thấy cậu đứng ra chủ trì chính nghĩa?”
Lâm Tích nghe ra được, hai người này quen biết.
Nam sinh đồ đen nhìn Lâm Tích, rồi lại nhìn đám Đổng Tâm Nhụy, mỉm cười: “Thế nào, đây là bạn gái cậu à?”
Mọi ánh mắt đều tập trung trên người Lâm Tích.
Dù sao một nam sinh ra mặt cho nữ sinh, thì quan hệ của hai người cũng không phải đơn giản.
“Không phải.” Quý Quân Hành nhìn đối phương, giọng nói lạnh nhạt.
“Đã không phải bạn gái cậu, thì để con gái bọn họ tự mình giải quyết đi. Nếu không tôi cũng sẽ không thể nhìn nữ sinh trong lớp mình bị người ta bắt nạt được.”
Nam sinh đồ đen giống như cố ý tìm ra ngọn nguồn nói.
Tần Khải là bạn học cấp hai với Quý Quân Hành, nhưng quan hệ hai người không tốt lắm. So với Quý Quân Hành thành tích tốt, gia thế tốt, thì Tần Khải dựa vào gia cảnh của mình mới có thể vào được Thất Trung, đương nhiên là nhìn Quý Quân Hành có hơi không thoải mái.
Cậu ta ở lớp mười hai cũng là nhân vật hô phong hoán vũ.
Chỉ có điều ở trong khối, thu hút ánh mắt của người khác nhiều hơn, vẫn là Quý Quân Hành.
Cậu ta biết tính Quý Quân Hành, không thích chơi với con gái, cho nên cậu ta không tin Quý Quân Hành thật sự sẽ ra mặt cho cô gái này.
Cậu ta khiêu khích nhìn cậu, nói: “Nếu không thế này đi, chúng ta đấu tay đôi bóng rổ, nếu tôi thắng, thì chuyện này xong. Còn nếu cậu thắng, tôi bảo họ xin lỗi bạn học Lâm Tích này.”
Cậu ta là người của đội bóng rổ trường, Quý Quân Hành biết, Tần Khải là muốn ra oai với mình.
“Dám không?” Tần Khải lại khiêu khích hỏi, “Hoặc vẫn là nên để con gái bọn họ tự mình giải quyết?”
Lâm Tích ở phía sau cau mày, cô không ngờ chuyện lại ầm ĩ đến vậy, cô không nhịn được đưa tay kéo góc áo của Quý Quân Hành, thiếu niên trước mặt hơi xoay đầu.
Ánh mắt cậu rơi trên gò má cô.
Dưới hoàng hôn, giọng nói mát lạnh của thiếu niên, vang lên.
“Chuyện của cậu ấy, tôi phụ trách.”
Lần này thiếu gia thật đẹp trai, thực ra lúc đi học, cũng có chuyện nam sinh bảo vệ nữ sinh lớp mình, dù sao lúc ấy thấy cũng rất cảm động.
Đương nhiên thiếu gia đây là có lòng riêng, đây thế nhưng là vợ tương lai của cậu ấy mà.
Đây chính là muốn chấp nhận thách đấu bóng rổ?
Lúc bọn Tạ Ngang đến, thì nghe thấy câu nói như đinh đóng cột này của Quý Quân Hành.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, vậy mà đều không dám nói chuyện.
Nhìn ra được, Quý Quân Hành thật sự tức giận. Mấy người họ có quan hệ tốt với Quý Quân Hành, hiểu tính khí của vị này, để cậu tức giận rất không dễ.
Nào biết Giang Ức Miên bên cạnh chợt nắm tay, hô: “Quý Quân Hành tốt lắm, tớ quả nhiên không nhìn nhầm cậu, có người bắt nạt con gái lớp chúng ta, thì nên đấu với cậu ta.”
……
Lâm Tích vội kéo cô lại, lúc này không phải lúc đổ dầu đâu.
Đến bên sân bóng rổ, Lâm Tích nhìn thiếu niên bên cạnh, nói thực vóc dáng cậu cao thì có cao, nhưng thân hình vẫn là kiểu gầy gò của thiếu niên, mà nam sinh lớp mười hai mặc đồ đen đối diện, thoạt nhìn còn vạm vỡ hơn cậu.
“Quý Quân Hành, hay là……” Lâm Tích do dự, định mở miệng.
Quý Quân Hành nhìn thẳng cô, “Biết cổ vũ không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

