Trần Hạo Thiên cười lên một tiếng, nụ cười lạnh lẽo mang theo sự tức giận không thể che giấu, "Rốt cuộc, trên người em có bao nhiêu vết thương, em còn không rõ ràng. Thế thì em sẽ lên lại đỉnh cao bằng cách nào?"
Hoàng Tuấn Khải hơi nheo mắt lại, không rõ tư vị nhìn Trần Hạo Thiên.
Trần Hạo Thiên dứt khoát nói, "Một vị vua phải bảo vệ toàn bộ nhân dân, không những thế, trên hết cần phải bảo vệ cả bản thân mình. Em ngay cả bảo vệ mình còn không biết, cứ tạo ra cho mình vết thương rồi để yên đó, em nghĩ em sẽ sống sót và tiếp tục tiến về phía trước sao? Không thể đâu!"
Hoàng Tuấn Khải dựa đầu vào thành giường, giọng nói nhàn nhạt đầy châm biếm, "Từ khi nào mà anh biết cách dạy dỗ người ta vậy, Trần Thiếu?"
Trần Hạo Thiên hừ lạnh, nói, "Đó là bởi vì em là vợ tương lai của tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

