Trần Hạo Thiên chỉ ngủ bốn tiếng, so với hai đêm không ngủ, ba tiếng ít ỏi này thật sự không giúp anh tốt lên chút nào, nhưng vẫn đỡ đau đầu hơn.
Chẳng qua, khi nhìn sang bên cạnh mình còn một người khác. Mùi hương nhẹ nhàng từ cậu làm anh cảm thấy rất thoải mái.
Trần Hạo Thiên vô thức vùi đầu vào cổ cậu, tay đặt nhẹ lên hông cậu, tránh đụng tới vết thương. Cơn mệt mỏi hoàn toàn tan biến.
Có lẽ, có cậu ở bên anh mới có thể dễ chịu như vậy.
Sau khi đưa cậu đến trường, anh luôn lo lắng cho sự an toàn của cậu. Không phải anh lo cậu bị người ta bắt nạt. Mà là có quá nhiều người nhắm vào anh, anh lo những người đó sẽ loại bỏ cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

