Hoàng Tuấn Khải khẽ mở mắt ra, phát hiện bản thân đang đứng ở trước vách núi, xung quanh toàn những người quen thuộc. Cậu biết, đó là Lâm Gia \- kẻ thù truyền kiếp của cậu.
Hoàng Tuấn Khải bị hai người đàn ông giữ chặt hai bên. Lâm Thiển \- người đứng đầu Lâm Gia chỉ thẳng vào cậu, giọng nói hung hăng vô cùng, không hề che giấu sự hả dạ, "Hắc Ám Đại Nhân! Đã đến lúc kết thúc tất cả rồi! Cậu không xứng đáng sống trên thế giới này nữa."
Câu nói quen thuộc này, trong lòng cậu vang lên từng đợt chua xót.
Không chút do dự, hai người kia quăng cậu xuống vực. Ngoài dự đoán, cậu không còn sợ hãi như lúc ban đầu, cũng không hề vùng vẫy. Cậu chỉ là ngẩng đầu nhìn bầu trời ngày càng rời xa mình, ánh sáng dần biến mất. Đến khi mọi thứ trở thành đêm đen, cậu ngã xuống mặt đất, không cảm thấy rõ cơn đau sau lưng, cậu nhắm chặt mắt lại, một giọt nước mắt rơi xuống.
Không lâu sau, Hoàng Tuấn Khải mở mắt ra, âm thanh gầm gừ hung tợn ở khắp nơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

