Cả mặt và cổ Tang Niệm đều đỏ bừng.
Nghe Chu Ngộ Lễ nói vậy, cô cũng chỉ khẽ lắc đầu, nhưng cơ thể căng cứng, nhìn là biết đang rất căng thẳng.
Chu Ngộ Lễ muốn giúp cô thắt lại dải ruy băng trên cổ áo. Nhưng dường như anh không quen làm chuyện này lắm nên có vẻ hơi vụng về.
Tang Niệm cụp mắt nhìn, khẽ nói: "Để em tự làm đi."
Nghe vậy, Chu Ngộ Lễ không miễn cưỡng mà thu tay về. Anh nhìn cô vài giây rồi nhẹ nhàng hôn lên má cô, mang theo ý vỗ về.
Tang Niệm lùi ra khỏi vòng tay anh, nhanh nhẹn thắt lại dải ruy băng thành một chiếc nơ bướm, rồi tiện tay chỉnh trang lại quần áo một chút.
Nhưng khóe mắt cô lại không nhịn được mà liếc sang một bên.
Không đúng, chuyện này quá bất thường...
Chẳng lẽ anh bị kích thích gì sao?
Nhưng anh thì có thể bị kích thích gì được chứ?
Bởi Thành Niệm Yên sao?
"Em đang nghĩ gì vậy?"
Tang Niệm vội vàng lắc đầu: "Không, em không nghĩ gì cả."
Chu Ngộ Lễ nhìn cô một lát rồi thu ánh mắt lại, ngửa đầu tựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Ngay cả Tang Niệm cũng cảm nhận được sự khác thường của anh, sao anh lại không tự nhận ra sự bất thường của chính mình cơ chứ.
Chỉ là anh vẫn chưa nghĩ ra những biểu hiện khác thường dạo gần đây của mình bắt nguồn từ đâu.
Sau đó, hai người không ai lên tiếng nữa.
Bầu không khí ái muội dính dấp trong xe dần trở nên bình lặng.
Tang Niệm nghiêng đầu liếc nhìn anh, thấy anh khẽ cau mày, không biết đang nghĩ gì.
Cô nhìn một lúc rồi thu ánh mắt lại.
Mãi đến khi xe dừng lại ở nhà chính, Chu Ngộ Lễ mới từ từ mở mắt.
Anh đẩy cửa xe bước xuống. Tang Niệm chớp chớp mắt, cô có thể cảm nhận được sự lạnh nhạt của anh.
Nhưng cô không hiểu tại sao.
Cho đến khi Chu Ngộ Lễ đi vòng qua mở cửa xe, chìa tay về phía cô giống hệt như ngày thường.
Cứ như sự lạnh nhạt vừa nãy của anh chỉ là ảo giác của cô vậy.
Tang Niệm mang theo sự hoài nghi bản thân, đặt tay vào tay anh.
Hai người nắm tay nhau, sóng vai bước vào nhà chính của nhà họ Chu.
Nhìn thấy bà nội và bố mẹ chồng, Tang Niệm lần lượt chào hỏi:
"Bà, bố mẹ, chúng con về rồi ạ."
"Bà, bố mẹ." Chu Ngộ Lễ cũng đồng thời lên tiếng.
Mấy người trên sô pha đồng loạt nhìn sang, nhưng khi thấy hai người họ thì đều sững sờ vài giây.
Cuối cùng, bà nội Chu vẫy tay với Tang Niệm: "Lại đây, Niệm Niệm, ngồi cạnh bà này."
Tang Niệm gật đầu, Chu Ngộ Lễ cũng đã buông tay cô ra.
Ông Chu đứng dậy khỏi sô pha, liếc nhìn cậu con trai đang mang vết xước trên cằm.
"Con theo bố vào thư phòng một chuyến."
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn Tang Niệm đã ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà nội Chu, rồi xoay người đi theo ông Chu.
"Dạo này sức khỏe của bà vẫn tốt chứ ạ?"
"Tốt, tốt, tốt, bà rất tốt. Cháu và A Lễ dạo này thế nào? Công việc có bận lắm không?"
"Cũng bình thường ạ, không bận lắm đâu bà."
Bà nội Chu cẩn thận đánh giá cô cháu dâu này, thấy đôi môi cô đỏ một cách bất thường, dường như hơi sưng lên.
Bà Chu từ lúc hai người bước vào đã phát hiện ra điều đó, bà khẽ ho một tiếng rồi lên tiếng:
"Tang Niệm à."
Tang Niệm ngước mắt nhìn sang, khẽ gật đầu: "Mẹ, mẹ cứ nói đi ạ."
"Mẹ biết dạo này con và A Lễ đang nỗ lực để có con, nhưng dục tốc bất đạt. Chuyện con cái phải thuận theo tự nhiên mới được, đạo lý cái gì quá cũng không tốt này, chắc không cần những trưởng bối như chúng ta phải nhắc nhở nữa chứ?"
Thoạt đầu, Tang Niệm hơi sững sờ, nhưng nhìn biểu cảm đầy ẩn ý của bà Chu, dần dần cô cũng hiểu ra điều gì đó.
Mặt cô lập tức đỏ bừng, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên lảng tránh, không dám nhìn thẳng.
Cuối cùng, vì quá xấu hổ mà cô từ từ cúi gầm mặt xuống.
Chẳng lẽ dì Vương đã nói gì với họ sao?
Sao cô lại quên mất vết xước trên cằm Chu Ngộ Lễ cơ chứ!
Cô muốn về nhà, cứu mạng với!
Dạo này động tĩnh của hai vợ chồng quả nhiên hơi lớn quá rồi, thế mà lại kinh động đến cả người ở nhà chính.
"Con biết, con biết rồi thưa mẹ..."
Bà Chu thấy cô xấu hổ thì cũng không nói gì thêm nữa. Dù sao bà cũng là người từng trải, cũng từng trải qua thời tuổi trẻ.
Bà biết rằng trong những chuyện như thế này, quyền lên tiếng của phụ nữ thực ra không lớn đến vậy.
Đàn ông lúc đã muốn thì làm gì còn màng đến chuyện gì khác nữa.
Hơn nữa, hai đứa đều còn trẻ như vậy, một người không kiềm chế được thì người kia chắc chắn cũng hùa theo.
Bà nội Chu vỗ vỗ tay cô an ủi, chỉ dặn dò một câu:
"Vẫn phải chăm sóc tốt cho sức khỏe của bản thân nhé."
Đầu Tang Niệm lúc này gần như muốn vùi sâu xuống đất.
Tình cảnh này thì có khác gì công khai xử tử đâu cơ chứ?
Khóe mắt cô liếc về phía thư phòng ở tầng một.
Chẳng lẽ anh cũng đang...
Trong thư phòng.
"Bố, bố có chuyện muốn nói với con ạ?"
Chu Ngộ Lễ đứng một bên, nhìn ông Chu đang ngồi trên sô pha rồi cất tiếng hỏi.
Ông Chu liếc anh, gõ gõ tay xuống sô pha: "Con ngồi xuống trước đi."
Chu Ngộ Lễ đành phải ngồi xuống.
Ông Chu nhìn cậu con trai từ nhỏ đã vô cùng xuất sắc của mình, gần như chưa bao giờ khiến hai ông bà phải bận tâm.
Thời kỳ phản nghịch lại càng không có. Từ khi còn rất nhỏ, anh đã nhận thức được thân phận và trách nhiệm của mình, biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm.
Nếu nói đến chuyện duy nhất khiến họ cảm thấy kinh ngạc, vượt quá khuôn khổ, thì chính là chuyện anh và Tang Niệm kết hôn.
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng ông bà cũng không hề ngăn cản quá mức.
Chỉ là vào đêm trước ngày hai người đi đăng ký kết hôn, ông đã hỏi cậu con trai này một câu.
Ông hỏi: "Việc con đột nhiên muốn kết hôn, có liên quan đến con bé Niệm Yên kia không?"
Anh đã trả lời ông như thế này: "Không liên quan đâu ạ, là tự con muốn kết hôn."
Con trai nhà mình là người thế nào, làm bố mẹ đương nhiên hiểu rõ nhất. Nghe anh nói vậy, ông cũng không tiện nói gì thêm.
Cậu con trai này bất kể chuyện gì cũng có thể xử lý đâu ra đấy. Nếu cuộc hôn nhân này là tự anh muốn, vậy thì ông cũng đành thuận theo ý anh thôi.
Không ngờ, hai đứa trẻ môn không đăng hộ không đối này thế mà lại thực sự chung sống hòa thuận, êm ấm với nhau lâu như vậy.
Bây giờ thậm chí còn tính đến chuyện có con.
Đối với việc sinh cháu, những trưởng bối như ông bà đương nhiên vô cùng vui vẻ mong chờ.
Hơn nữa, hai đứa cũng đã kết hôn được ba năm rồi. Nếu thực sự không hợp nhau, e rằng đã sớm đường ai nấy đi, tuyệt đối không thể có ý định sinh con.
Điều này chỉ có thể chứng minh cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ vô cùng hòa hợp.
Ông Chu nắm tay lại, ho khan một tiếng. Ánh mắt ông lướt qua cằm anh, trên mặt hiếm khi hiện lên vẻ mất tự nhiên, ông liếc nhìn anh, bộ dạng muốn nói lại thôi.
Chu Ngộ Lễ đương nhiên có thể nhìn ra điều đó. Anh không khỏi cảm thấy buồn cười, rốt cuộc là chuyện gì đã khiến bố anh cũng phải ngại ngùng khó mở miệng đến vậy?
"Bố có lời gì thì cứ nói thẳng với con là được ạ."
Ông Chu bưng tách trà lên nhấp một ngụm: "Bố nghe bà nội nói dạo này hai đứa rất nỗ lực để có con phải không?"
Chu Ngộ Lễ nghe đến đây thì sao có thể không hiểu nữa chứ.
Nhưng anh không hề lộ ra bất kỳ biểu cảm xấu hổ hay ngại ngùng nào, chỉ nhướng mày gật đầu đáp lại:
"Đúng là chúng con đang rất nỗ lực ạ."
"Khụ!"
Ông Chu thấy anh thản nhiên thừa nhận như vậy thì hơi sặc nước trà, vội vàng đặt tách xuống bàn.
"Vậy... vậy cũng phải biết điểm dừng. Vợ cưới về nhà là để yêu thương, con cũng đừng làm quá trớn."
Lần này Chu Ngộ Lễ lại không hề phản bác, chỉ ngoan ngoãn im lặng lắng nghe lời dạy bảo.
Ông Chu tiếp tục nói: "Vợ con nhìn là biết tính tình mềm mỏng, con cũng nên biết tiết chế lại một chút đi."
Chu Ngộ Lễ gật đầu: "Con biết rồi ạ, bố còn chuyện gì khác căn dặn không?"
Ông Chu liếc nhìn anh một cái rồi xua tay.
Trong lúc ăn tối, Tang Niệm thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên.
Bà Chu liếc nhìn chồng mình, rồi lại nhìn đôi vợ chồng trẻ ngồi đối diện.
"Cuộc sống này cũng giống như công việc vậy, cần phải biết kết hợp làm việc và nghỉ ngơi. Đây là canh gà chiều nay bà nội vừa sai người hầm, hai đứa uống nhiều một chút để bồi bổ cơ thể nhé."
Nghe vậy, đôi đũa trong tay Tang Niệm bất giác va cạch vào bát. Cô đỏ mặt nhìn bà nội Chu, nhỏ giọng cảm ơn:
"Cháu cảm ơn bà, con cảm ơn mẹ..."
Người giúp việc múc một bát lớn đặt bên tay Tang Niệm, cô lén liếc mắt nhìn vào bát.
Chà...
Đảng sâm, hoàng kỳ và đương quy, chẳng thiếu thứ gì cả.
Tang Niệm bưng bát lên uống một ngụm. Mùi vị khá tươi ngon, chỉ là hơi có chút vị đắng chát của thuốc bắc.
Cô lại nhìn sang Chu Ngộ Lễ ngồi bên cạnh.
Người giúp việc cũng bưng cho anh một bát canh gà tương tự.
Nhưng rất rõ ràng, canh gà của hai người không được nấu chung một nồi.
Bởi vì trong bát của anh có thêm tây dương sâm, kỷ tử và nhục quế.
Tang Niệm liếc nhìn một cái rồi vội vàng thu ánh mắt lại, ngoan ngoãn cúi đầu uống canh.
Chu Ngộ Lễ nhìn thấy những nguyên liệu trong bát canh thì sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Trước ánh mắt của mấy người lớn, anh vô cùng bình thản uống cạn bát canh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
