Nhóm làm việc của tiệm hoa không được Tang Niệm cài đặt chế độ im lặng, bởi vì bình thường mọi người sẽ không gửi những chuyện ngoài lề vào nhóm.
Tưởng có chuyện gì xảy ra, Tang Niệm liền bấm thẳng vào nhóm.
Thế nhưng, miếng dán màn hình điện thoại của cô chỉ là loại cường lực bảo vệ mắt thông thường chứ không phải loại chống nhìn trộm.
Mà lúc này, Chu Ngộ Lễ lại đang ngồi ngay bên cạnh cô. Anh chỉ cần liếc mắt một cái là đã có thể nhìn thấy nội dung tin nhắn trong nhóm.
Tang Niệm không ngờ nhân viên của mình lại hóng hớt như vậy. Sau khi xem xong, theo bản năng, cô lập tức úp điện thoại xuống, khóe mắt lén liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Nhưng rõ ràng là vừa nãy anh đã nhìn thấy hết rồi.
“Ông chủ mà họ nói là anh à?”
Tang Niệm: “…”
Trên mặt Tang Niệm lập tức hiện lên vẻ xấu hổ. Sự thật đã bày rành rành ra trước mắt, cô thực sự không biết phải ngụy biện thế nào.
“Thực ra họ chỉ nói đùa thôi...”
Tiền mở tiệm hoa là tiền sính lễ mà Chu Ngộ Lễ đưa cho cô. Nói tóm lại, anh mới là ông chủ thực sự, còn cô là bà chủ.
Đúng lúc này, âm báo tin nhắn điện thoại lại tiếp tục vang lên tiếng "ting ting" liên hồi.
Nhưng Tang Niệm hoàn toàn không dám bấm vào xem họ lại đang bàn tán chuyện gì nữa.
Ánh mắt Chu Ngộ Lễ lại dán chặt lên chiếc điện thoại đang úp sấp của cô.
Khóe môi Tang Niệm khẽ giật giật. Thế này là ý gì đây, sao anh cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô như vậy?
Dù vậy, Tang Niệm vẫn nhìn thẳng về phía trước, vờ như không thấy ánh mắt của anh.
Thấy cô giả ngốc, khóe môi Chu Ngộ Lễ khẽ cong lên: “Nó cứ kêu mãi kìa, em không xem thử sao?”
Tang Niệm nhếch môi cười gượng hai tiếng, đáp: “Không sao, không vội, lát nữa xem cũng thế thôi.”
Cô vốn tưởng rằng mình nói vậy thì chắc chắn Chu Ngộ Lễ sẽ từ bỏ ý định xem điện thoại của cô.
Dù sao trong ấn tượng của cô, Chu Ngộ Lễ chưa bao giờ là người thích hỏi han mọi chuyện đến cùng.
Điều này hoàn toàn không phù hợp với tính cách thường ngày của anh.
Cho dù anh có thực sự tò mò đi chăng nữa, nhưng khi cô đã uyển chuyển từ chối rồi, theo lý thuyết, chắc chắn anh sẽ không tiếp tục truy hỏi.
Nhưng rõ ràng là lần này cô đã nghĩ sai rồi.
“Nhưng anh hơi tò mò xem họ đã nhắn những gì.”
Lần này Tang Niệm thực sự không nhịn được nữa, cô đột ngột quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh.
“Hả?”
Thấy cô bất ngờ như vậy, vẻ mặt Chu Ngộ Lễ ngược lại càng thêm thong dong bình thản.
Nhìn vẻ mặt này của anh, Tang Niệm không khỏi chớp chớp mắt, hé miệng.
“Anh...”
“Anh làm sao?”
Đôi môi Tang Niệm khẽ mấp máy. Thực ra cô muốn hỏi dạo này sao anh lại trở nên kỳ lạ như vậy?
Nhưng nếu hỏi cụ thể là kỳ lạ ở đâu, cô chỉ có thể nói rằng sự tò mò dạo gần đây của anh thực sự quá mức bình thường rồi.
Hết cách, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của anh, Tang Niệm chỉ đành cắn răng lật ngửa điện thoại lại.
Dẫu vậy, trong lòng cô lại không ngừng mắng mỏ bản thân vô dụng. Rốt cuộc đến bao giờ cô mới học được cách từ chối Chu Ngộ Lễ đây?
Dưới ánh mắt soi mói của anh, cô đành bấm vào nhóm chat.
Chỉ vừa liếc nhìn một cái, cô đã muốn ngay lập tức thoát khỏi nhóm.
‘Bà chủ ơi, em đoán ông chủ ít nhất cũng phải cao từ một mét tám lăm trở lên, hơn nữa chắc chắn dáng người siêu chuẩn!’
‘Bà chủ, vậy ông chủ nhà mình có cơ bụng tám múi không ạ?’
‘Đôi chân dài miên man của ông chủ nhìn là biết thận rất tốt rồi!’
‘Cô lại biết rành quá cơ!’
‘Hì hì, theo em quan sát, dạo này bà chủ nhà mình hoặc là không đến tiệm, hoặc là toàn đợi đến tận trưa mới đến. Hơn nữa, lần nào đến mặt mày cũng phơi phới sắc xuân, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng rạng rỡ. Thỉnh thoảng, mọi người còn có thể nhìn thấy vài vết hôn trên cổ bà chủ nữa đấy. Thế nên mọi người cứ tự ngẫm đi, từ từ mà ngẫm nhé!’
‘...’
‘!!!’
‘Được đấy, vẫn là cô quan sát tinh tường!’
‘Mấy chuyện này đều không phải là trọng điểm!’
‘Vậy cái gì mới là trọng điểm chứ?’
Tang Niệm tê rần cả da đầu, nhìn từng dòng tin nhắn liên tục nhảy lên màn hình. Cô thật sự hối hận vì sao mình không tắt âm báo tin nhắn nhóm đi!
Mấy người này rốt cuộc đang nói cái gì vậy!
‘Trọng điểm là bà chủ và ông chủ nhà mình đã kết hôn ba năm rồi, vậy mà trong chuyện đó hai người vẫn còn nồng nhiệt mãnh liệt đến thế!’
‘Á á á, nếu không có cô phân tích thì tôi cũng không hiểu được đâu!’
Cả người Tang Niệm đã hoàn toàn tê rần. Phía sau họ còn nhắn thêm những gì, cô đều không thể nhìn rõ được nữa, bởi vì những dòng chữ trong mắt cô lúc này đã mờ ảo hết cả rồi.
Chu Ngộ Lễ sẽ nghĩ thế nào đây?
Liệu anh có cho rằng bình thường cô và nhân viên toàn lén lút bàn tán mấy chuyện mờ ám này không?
Nhưng cô bị oan thật mà, cô thực sự không hề làm vậy!
Trước đây bọn họ cũng đâu có như thế, hôm nay rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Cả tập thể cùng lên cơn động kinh à?
Giữa lúc ấy, giọng nói trầm thấp của Chu Ngộ Lễ đột nhiên vang lên bên tai cô, mang theo một ý cười không rõ ràng.
“Trả lời họ đi.”
Đầu óc Tang Niệm lúc này đã hoàn toàn đình công. Nghe anh lên tiếng, cô không khỏi rụt cổ lại.
Giọng nói của anh lại một lần nữa mê hoặc thính giác của cô.
Chẳng lẽ anh thực sự không biết rằng từ đầu đến chân anh đều nằm trọn trong điểm thẩm mỹ của cô sao!
Bất kể là khuôn mặt, vóc dáng, đôi bàn tay, hay là giọng nói trầm thấp đầy từ tính kia... tất cả đều là những thứ mà cô si mê nhất!
Cô cứ như một kẻ biến thái, điên cuồng si mê mọi thứ thuộc về anh vậy.
“Trả... trả lời cái gì chứ?”
Giọng điệu khi nói chuyện của cô đều đã thay đổi, mang theo vài phần run rẩy.
“Chiều cao một mét tám mươi tám phẩy năm, cơ bụng tám múi, sức bền là...”
Hai tai Tang Niệm lập tức nóng bừng lên. Cô luống cuống hoảng hốt chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vội vào túi xách, có chút sốt ruột giải thích.
“Bọn họ... họ đều nói hươu nói vượn đấy. Bình thường họ không như vậy đâu, em cũng không biết hôm nay họ bị làm sao nữa...”
Thế nhưng, cô còn chưa dứt lời, Chu Ngộ Lễ đã đưa tay xoay cằm cô lại, cúi đầu hôn lên môi cô.
Tang Niệm lập tức kinh ngạc mở to hai mắt. Trong ba năm kết hôn, số lần họ hôn nhau không hề ít.
Nhưng phần lớn đều là những lúc hai người triền miên trên giường.
Bình thường, những tiếp xúc cơ thể của họ rất chừng mực, không thân thiết gắn bó như những cặp vợ chồng già, lại càng không dính dấp lấy nhau như những cặp đôi đang yêu đương cuồng nhiệt.
Hai mắt cô càng mở càng lớn. Giữa lúc môi răng quấn quýt, giọng nói trầm thấp của anh khẽ vang lên.
“Nhắm mắt lại đi.”
Tang Niệm theo bản năng nhắm nghiền mắt lại, nhưng hàng mi thon dài vẫn khẽ run rẩy.
Ánh mắt Chu Ngộ Lễ tối sầm lại. Anh dứt khoát kéo người cô vào lòng, bế bổng lên để cô ngồi trên đùi mình.
Ở hàng ghế trước, Điền Hạo đang lái xe đã tinh ý hạ tấm vách ngăn trong xe xuống từ sớm.
Môi răng hòa quyện, trong không gian chật hẹp chỉ còn sót lại tiếng nuốt nước bọt và những tiếng thở dốc khe khẽ.
Tang Niệm cảm thấy vòng eo của mình bị bàn tay anh xoa nắn đến mức vừa đau lại vừa ngứa.
Cô phát hiện ra một sự thật, đó là dường như anh rất thích vòng eo của cô.
Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng eo của cô thực sự rất nhỏ, thuộc kiểu eo thon dáng liễu bẩm sinh.
Bình thường khi chọn quần áo, cô đều ưu tiên sự thoải mái là chính, rất ít khi mặc đồ bó sát. Thế nhưng, váy ngủ của cô lại toàn là loại thiết kế tôn lên đường cong cơ thể.
Một khi đã cởi quần áo ra thì thân hình quyến rũ ấy càng không thể giấu giếm được nữa.
Tang Niệm hoàn toàn không biết tại sao mọi chuyện lại tiến triển đến mức độ này.
Nụ hôn của anh dần rời khỏi đôi môi sưng đỏ của cô, lưu luyến trượt dài xuống dưới.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng mang phong cách ngọt ngào, kết hợp cùng chiếc váy dài chữ A màu tím nhạt ở bên dưới, dưới chân là đôi bốt lửng màu be dịu dàng.
Nhưng ngay lúc này, chiếc nơ lụa buộc trên cổ áo cô đã bị anh cởi tung ra, để lộ một bên bờ vai trắng nõn, tròn trịa.
Cô không thuộc kiểu người gầy trơ xương. Tương đối mà nói, vóc dáng của cô hơi có da có thịt một chút.
Nói tóm lại, chỗ nào cần thon thả thì thon thả, chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn.
Nếu cô và Thành Niệm Yên đứng cạnh nhau, bằng mắt thường cũng có thể dễ dàng nhận thấy đường nét đầy đặn quyến rũ trên cơ thể cô.
Tang Niệm khẽ cắn môi dưới, ánh mắt có chút thất thần ngước nhìn trần xe bầu trời sao ở phía trên.
Nó được bật lên từ lúc nào vậy? Ai là người bật cơ chứ?
Ở ghế lái, Điền Hạo đột nhiên hắt hơi một cái. Anh ta đưa tay xoa xoa mũi rồi lại tiếp tục tập trung lái xe.
Môi Chu Ngộ Lễ lúc này đã trượt dài đến hõm cổ và bờ vai cô. Anh có chút mất khống chế mà mút mát, để lại vài dấu vết đỏ hồng ám muội.
Huống hồ chi, ở hàng ghế trước vẫn còn có người ngoài.
Cô chợt bừng tỉnh, vội vã đưa tay ra sau giữ chặt lấy bàn tay anh. Hai má cô ửng hồng rực rỡ, ánh mắt ướt át run rẩy nhìn thẳng vào anh.
“Đừng làm ở đây mà... có người...”
Động tác của Chu Ngộ Lễ lập tức khựng lại. Anh từ từ lùi về phía sau, vừa vặn chạm phải đôi mắt ngấn nước long lanh của cô. Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, ánh mắt càng thêm phần tối tăm sâu thẳm.
Vốn dĩ anh cũng không định làm gì cô ở trên xe, chỉ là hôn mãi, hôn mãi rồi bỗng dưng có chút mất khống chế mà thôi.
Anh từ từ rút tay về, chu đáo giúp cô cài lại khuy áo và chỉnh trang phần cổ áo, thế nhưng giọng nói cất lên vẫn khàn đặc đầy dục vọng.
“Xin lỗi em, vừa nãy anh không nhịn được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
