Sau bữa tối, hai người bị giữ lại qua đêm ở nhà chính.
Tuy nhà chính có nhiều phòng, nhưng chẳng có lý nào lại để vợ chồng ngủ riêng.
Chỉ là lúc mọi người chuẩn bị đi nghỉ, bà Chu đã nói với hai người một câu:
"Tối nay hai đứa nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Dù Tang Niệm có chậm chạp đến mấy cũng nghe ra ẩn ý trong lời nói này.
Cô cúi gầm mặt xuống, cả buổi tối nói ít đến đáng thương, im lặng như một con chim cút.
Phòng của hai người ở nhà chính vốn là phòng trước đây của Chu Ngộ Lễ.
Cách bài trí bên trong gần như vẫn giữ nguyên, dù sao đây cũng là không gian riêng tư của anh.
Sau khi trở về phòng, Tang Niệm không kìm được mà nhìn sang Chu Ngộ Lễ.
Cô không tin tối nay anh lại không nghe ra ẩn ý của mọi người.
Từng câu từng chữ đều đang nhắc nhở họ đừng quá phóng túng, phải biết kết hợp làm việc và nghỉ ngơi.
Nhưng người đàn ông này từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ bình thản, mặt không hề biến sắc.
Chẳng lẽ anh không cảm thấy xấu hổ và ngại ngùng chút nào sao?
Dường như Chu Ngộ Lễ thực sự không hề bị ảnh hưởng. Anh vừa cởi cúc áo sơ mi vừa nhìn cô hỏi:
"Em tắm trước hay anh tắm trước?"
Tang Niệm hé miệng, làm động tác "mời".
"Anh tắm trước đi."
Thấy vẻ mặt sống không bằng chết của cô, khóe môi Chu Ngộ Lễ bất giác cong lên.
"Sao da mặt em lại mỏng thế?"
Đôi mắt Tang Niệm chớp chớp, cô nhẫn nhịn mãi, cuối cùng thực sự không nhịn nổi nữa.
Cứ nhớ lại cảm giác đứng ngồi không yên tối nay của mình, cô lại không kìm được mà bật lại:
"Vậy sao da mặt anh lại dày như vậy?"
Nhưng vừa dứt lời, chính cô lại sững sờ trước. Cô bày ra vẻ mặt kinh ngạc, vội đưa tay che miệng, chỉ chừa lại đôi mắt mở to trợn tròn nhìn chằm chằm vào anh.
"Em... em không có ý đó..."
Chu Ngộ Lễ lại khẽ bật cười, đáp lời: "Vậy thì đúng là dày hơn em thật."
"..."
Tang Niệm lập tức cạn lời.
Chu Ngộ Lễ kéo vạt áo ra rồi ném chiếc áo sơ mi lên sô pha, để lộ nửa thân trên vạm vỡ.
Đây không phải lần đầu tiên Tang Niệm nhìn thấy dáng vẻ trần trụi của anh, nhưng chẳng có lần nào cô dám nhìn thẳng cả.
Vừa thấy anh cởi quần áo, cô đã vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Thấy vậy, Chu Ngộ Lễ bật cười thành tiếng: "Đúng là mỏng thật."
Tang Niệm cắn môi, hít sâu một hơi rồi quay đầu nhìn anh, khẽ cau mày hỏi:
"Tại sao đột nhiên chúng ta lại về nhà chính ạ?"
Dù biết rõ nhưng Chu Ngộ Lễ vẫn cố tình hỏi lại: "Em không muốn về sao?"
"Không phải ạ, là... là anh..."
Tang Niệm đưa tay chỉ vào cằm anh, thầm nghĩ mình cũng thật là ngốc!
Trên đường đến đây, thế mà cô lại quên béng mất chuyện này!
"Bộ dạng này của anh rất dễ khiến người ta hiểu lầm. Ý em là, chúng ta có thể đợi mặt anh khỏi hẳn rồi mới về mà."
Bây giờ thì hay rồi, tất cả mọi người đều biết hết cả rồi!
Mặt mũi của cô coi như mất sạch!
Chu Ngộ Lễ lại mỉm cười nói: "Anh còn chẳng thèm bận tâm, em lại để ý cái da mặt mỏng này của mình đến thế sao?"
Tang Niệm thực sự tức giận, nhưng trước nay cô chưa từng đấu võ mồm, cũng chưa từng nổi giận với anh bao giờ.
Thế nhưng lúc này cô đã bị chọc tức thật rồi, hai má bất giác phồng lên.
Nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt như cười như không, rõ ràng mang theo ý trêu chọc kia của anh, cơn giận của cô lập tức tiêu tan.
Là do cô vô dụng, đối mặt với khuôn mặt này thì chẳng thể nào tức giận nổi.
Cô âm thầm siết chặt nắm đấm, dứt khoát quay mặt đi, không thèm để ý đến anh nữa.
Thấy cô tức giận, Chu Ngộ Lễ cũng chỉ khẽ nhướng mày. Vốn tưởng cô là một người không biết nổi nóng, chẳng ngờ lúc giận dỗi lên lại giống hệt một con cá nóc. Khóe môi anh khẽ cong lên, sau đó xoay người bước vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phòng tắm, Tang Niệm thở dài một hơi thườn thượt.
Khoảng mười phút sau, Chu Ngộ Lễ bước ra từ phòng tắm.
"Đi tắm đi."
Tang Niệm liếc anh một cái nhưng không nói gì, rõ ràng là vẫn đang hờn dỗi.
Nhưng rốt cuộc cơn hờn dỗi này là đang dỗi ai thì chính cô cũng chẳng thể nói rõ.
Cô lặng lẽ đi đến trước tủ quần áo, thành thạo lấy bộ đồ ngủ của mình ra rồi đi về phía phòng tắm.
Nhìn cô sắp đi ngang qua mình, Chu Ngộ Lễ bỗng cất giọng trầm thấp:
"Có cần anh giúp không?"
Tim Tang Niệm giật thót, cô lập tức cảnh giác lùi sang một bên mấy bước, thẳng thừng từ chối:
"Không cần anh giúp!"
Thấy phản ứng của cô lớn như vậy, Chu Ngộ Lễ không nhịn được bật cười.
Đúng thế, không sai, không phải là mỉm cười vô thanh, mà là một tiếng cười trầm thấp đầy vui vẻ.
Tang Niệm chỉ cảm thấy da đầu mình sắp nổ tung, đây là lần đầu tiên cô nhận ra anh lại có một mặt trêu ghẹo người khác như thế này.
Cô trừng mắt nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu mới cắn răng thốt lên: "Anh thật ấu trĩ!"
Nói xong, cô vội vàng quay đầu chạy tót vào phòng tắm.
Còn Chu Ngộ Lễ lại mang tâm trạng vô cùng tốt nhìn theo cánh cửa đã bị khóa trái.
Đứng trong phòng tắm, Tang Niệm nhìn bộ dạng tức giận của bản thân trong gương hồi lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà phì cười.
Những năm qua, tuy Chu Ngộ Lễ đối xử với cô rất dịu dàng và chu đáo, nhưng cô luôn cảm nhận được giữa hai người vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình.
Khoảng cách ấy không lớn cũng chẳng sâu, nhưng cứ luôn chắn ngang giữa họ, khiến cô không thể nào vượt qua.
Bề ngoài, anh có vẻ ôn hòa dễ gần, nhưng thực tế, anh đối xử với bất kỳ ai cũng luôn giữ một khoảng cách an toàn.
Thế nên cho dù họ đã kết hôn, cô cũng chẳng thể thực sự bước qua ranh giới an toàn ấy của anh.
Nhưng vừa nãy, dường như mọi chuyện đã có chút khác biệt.
Cảm giác giống như một người vốn hoàn mỹ không tì vết nay lại bắt đầu bộc lộ những cảm xúc nhỏ nhặt đời thường trước mặt cô vậy.
Phát hiện này làm Tang Niệm cảm thấy vô cùng vui vẻ và thỏa mãn.
Lúc cô tắm xong bước ra, Chu Ngộ Lễ đã nằm trên giường, bên cạnh anh còn đặt một thứ gì đó.
Cô bước tới, lật chăn rồi trèo lên giường.
Ngay lập tức, Chu Ngộ Lễ đưa thứ đó đến trước mặt cô.
"Đây là..."
Cô vừa định hỏi đây là thứ gì, nhưng khi nhìn hình dáng bên ngoài thì đã lờ mờ đoán ra.
"Album ảnh ạ?"
Chu Ngộ Lễ dùng ánh mắt ôn hòa nhìn cô: "Không phải em muốn xem sao?"
Sự chú ý của Tang Niệm lập tức bị cuốn album trước mắt thu hút. Cô vội vàng nhận lấy rồi bắt đầu lật xem.
Cuốn album này của Chu Ngộ Lễ lớn hơn của cô rất nhiều, kích thước gần bằng cả album ảnh cưới.
Vì thế, cô đành ôm trọn cuốn album cồng kềnh đặt lên đùi rồi từ từ thưởng thức.
Trang đầu tiên chính là ảnh đầy tháng của Chu Ngộ Lễ.
Hai mắt Tang Niệm lập tức sáng rực lên, không kìm nén nổi mà thốt lên:
"Oa!"
Lúc này, Tang Niệm nào có tâm trí để ý xem Chu Ngộ Lễ bên cạnh đang có biểu cảm gì hay dùng ánh mắt nào để nhìn mình.
Toàn bộ sự chú ý của cô đã bị cuốn album thu hút hoàn toàn.
Cô xem rất kỹ lưỡng. Một trang chứa rất nhiều ảnh, nhưng cô vẫn nghiêm túc ngắm nghía từng bức một.
Dáng vẻ cẩn thận ấy khiến người ta phải nghi ngờ rằng cô không phải đang xem ảnh, mà là đang nghiên cứu một món đồ cổ quý hiếm nào đó.
Cô xem ảnh bao lâu, Chu Ngộ Lễ ngắm nhìn cô bấy lâu.
Dáng vẻ nghiêm túc của Tang Niệm càng thu hút ánh mắt anh hơn hẳn những bức ảnh cũ kia.
Tang Niệm chăm chú xem mãi cho đến những bức ảnh khi Chu Ngộ Lễ bảy, tám tuổi. Gương mặt lúc này đã phảng phất bóng dáng thời cấp ba của anh.
Nhưng những trang phía sau lại bắt đầu xuất hiện thêm một số người khác.
Có Phó An, Cố Tu Viễn, cùng với cả Thành Niệm Yên...
Càng về sau, ảnh chụp chung của mấy người họ lại càng nhiều.
Tang Niệm nhìn những bức ảnh chụp chung riêng của hai người họ, trong lòng thầm nghĩ.
Cụm từ "thanh mai trúc mã" đến khoảnh khắc này cuối cùng cũng được khắc họa một cách rõ nét rồi.
Thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào một chỗ không dời mắt, Chu Ngộ Lễ cũng nương theo tầm nhìn của cô để nhìn thử. Động tác của anh hơi khựng lại, nhưng cuối cùng anh vẫn chọn cách im lặng, không nói gì.
Tang Niệm cũng không biết mình đã nhìn bao lâu mới chịu lật sang trang tiếp theo.
Tuổi thơ của anh rất phong phú, ảnh chụp chung của bốn người họ cũng không hề ít.
Nhưng thực ra trong lòng Tang Niệm cũng không cảm thấy quá mức khó chịu.
Bởi vì những năm đó, số lần cô tận mắt chứng kiến họ bên nhau đã nhiều đếm không xuể rồi.
Nói thật thì, cô đã sớm sinh ra kháng thể miễn dịch.
Lật đến cuối cùng chính là những bức ảnh thời đại học của anh. Ảnh trong thời kỳ này là ít nhất, vốn dĩ không được lưu lại quá nhiều.
Vì lúc đó anh vừa phải tập trung vào việc học, đồng thời còn phải bắt tay vào làm quen với công việc kinh doanh của công ty.
Mãi cho đến khi lật tới trang cuối cùng, Tang Niệm mới đầy vẻ lưu luyến mà cảm thán một câu:
"Quả nhiên từ nhỏ đến lớn, lúc nào anh cũng xuất sắc như vậy!"
-
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
