Tang Niệm liên tục xua tay phủ nhận: “Không phải! Em không có ý đó!”
Chu Ngộ Lễ khép hờ mắt, nhìn bộ dạng luống cuống hoảng hốt của cô.
“Vậy em có ý gì?”
“Ý... ý của em là ảnh hồi cấp ba của anh từng bị lan truyền rất nhiều, em đã từng nhìn thấy rất nhiều lần ở chỗ các bạn nữ cùng lớp.”
Chu Ngộ Lễ dường như hơi có ấn tượng. Anh biết có một vài nữ sinh lén chụp ảnh mình.
Nhưng chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến anh nên anh cứ mặc kệ họ.
“Họ đều chụp những gì?”
“Thì là mấy bức ảnh anh chơi bóng rổ, chạy bộ, còn có lúc đang học trên lớp nữa...”
Anh vừa hỏi, Tang Niệm đã tuôn ra một tràng.
Khóe môi Chu Ngộ Lễ thoáng ý cười, anh nhìn cô: “Lâu như vậy rồi mà em vẫn còn nhớ rõ thế sao?”
Tang Niệm cứng đờ. Xong rồi, sơ ý quá!
Cô hắng giọng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nói:
“Đó là vì lúc đó hơn phân nửa nữ sinh trong trường ai cũng có một tấm ảnh của anh, thậm chí có người còn lấy ảnh của anh làm kẹp sách nữa...”
Chu Ngộ Lễ nhìn cô chằm chằm một lúc lâu rồi mới ôm lấy eo cô, ghé sát vào tai cô thấp giọng hỏi:
“Vậy còn em thì sao?”
Tang Niệm liên tục lắc đầu phủ nhận: “Đương nhiên là em không có rồi!”
Chu Ngộ Lễ cứ lẳng lặng rũ mắt nhìn cô như vậy, giống như muốn nhìn thấu cô.
Tang Niệm sống với anh ba năm, có vài chuyện cô có thể giấu được.
Ví dụ như chuyện cô yêu thầm anh.
Tang Niệm lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay, sau đó ngẩng mặt lên cho anh nhìn, bày ra vẻ mặt quang minh chính đại:
“Hồi cấp ba bố mẹ tuyệt đối cấm em yêu sớm, bài tập ngoại khóa mỗi ngày nhiều đến mức em chỉ muốn đập đầu vào tường, làm gì còn tâm trí nào khác nữa, được ngủ đủ giấc đã là tốt lắm rồi...”
Nói đến đây, Tang Niệm thực sự nhớ lại ba năm cấp ba khổ cực của mình.
Cô thực sự không nói dối, lớp học phụ đạo của cô còn nhiều hơn cả những bạn học bỏ tiền ra đi học thêm.
Cứ nhớ lại là cô không nhịn được mà rùng mình.
Quả thực chẳng khác nào cuộc sống địa ngục.
Chu Ngộ Lễ bị cô chọc cười: “Điểm này thì anh tin.”
Sinh ra trong một gia đình có bố mẹ đều là giáo viên, có thể tưởng tượng được thời học sinh của cô đã trôi qua như thế nào.
Tang Niệm sợ anh sẽ tiếp tục truy hỏi, cô từ từ bước xuống giường, đi đến trước giá sách.
Cô tìm một lúc mới lấy ra được một cuốn album, bên trong toàn là ảnh của cô.
Nhưng phía sau cuốn album này còn có một cuốn album khác.
Ngoài cô ra, không ai biết chuyện này.
Cô đưa tay đổi vị trí hai cuốn, cầm cuốn album xoay người nhìn người đàn ông trên giường.
“Anh chắc chắn muốn xem sao?”
Dáng vẻ hồi cấp ba của cô thực sự chẳng ra sao, chính cô còn không muốn xem, ghét bỏ vô cùng.
Chu Ngộ Lễ lại chìa tay về phía cô:
“Xem thử.”
Tang Niệm siết chặt cuốn album trong tay, ánh mắt lóe lên một tia sáng, cô giấu nó ra sau lưng:
“Vậy em cũng muốn xem của anh.”
Chu Ngộ Lễ bật cười: “Không phải em xem rồi sao?”
Tang Niệm lại lắc đầu: “Ý em nói không phải là ảnh hồi cấp ba của anh.”
Chu Ngộ Lễ mỉm cười nhìn cô: “Vậy em muốn xem gì?”
“Ảnh cấp hai, hoặc ảnh tiểu học của anh cũng được, có được không?”
Lần này Chu Ngộ Lễ thực sự bật cười thành tiếng. Dưới ánh mắt mong đợi của cô, anh gật đầu:
“Đương nhiên là được, trước đó anh đã nói là để công bằng mà.”
Lúc này Tang Niệm mới chậm chạp đi về phía giường, đứng bên mép giường nhìn chằm chằm Chu Ngộ Lễ một lúc lâu rồi mới nói:
“Vậy anh hứa với em, xem xong không được cười nhạo em đâu đấy.”
Chu Ngộ Lễ nhướng mày: “Sao có thể chứ?”
Tang Niệm hít sâu một hơi, lấy hết can đảm mới dám đưa cuốn album cho anh:
“Vậy anh xem đi.”
Cuốn album này không chỉ có ảnh thời cấp ba của cô, mà còn ghi lại toàn bộ quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn của cô.
Chu Ngộ Lễ nhận lấy cuốn album, lật xem từng trang.
Thực ra ảnh hồi nhỏ cũng khá đẹp, bố mẹ trang điểm cho cô rất xinh xắn, đáng yêu.
Trông sống động y như một cô công chúa nhỏ.
Nhưng càng về sau thì nhan sắc càng đi xuống.
Đặc biệt là sau khi lên cấp hai, hai bím tóc dài của cô đã bị cắt đi.
Về sau nữa là thời cấp ba, tóc thế mà lại còn ngắn hơn cả hồi cấp hai. Kiểu đầu dưa hấu úp ngộ nghĩnh, tóc mái dày cộp đi kèm với một cặp kính cận.
Chẳng còn chút dáng vẻ xinh đẹp nào của hồi nhỏ nữa.
Chu Ngộ Lễ dừng lại ở trang ảnh thời cấp ba của cô rất lâu mà không tiếp tục lật về phía sau.
Tang Niệm ngồi bên cạnh anh có hơi căng thẳng. Thấy anh mãi không chịu lật trang, cô không khỏi cảm thấy xấu hổ:
“Em đã nói là hồi cấp ba em rất xấu rồi, anh...”
Lúc này Chu Ngộ Lễ mới lật sang trang, đồng thời cất lời:
“Nhìn là biết hồi cấp ba bố mẹ thực sự lo lắng em không để tâm trí vào việc học.”
Cố tình biến một bé gái xinh xắn tinh tế thành một con mọt sách có vẻ ngoài trung tính.
“Em đã kháng nghị rồi, nhưng kháng nghị vô hiệu.”
Hồi cấp ba, lúc vừa từ tiệm cắt tóc bước ra, cô còn vì chuyện này mà khóc một trận.
Nhưng con cái làm sao cãi lại được bố mẹ, cô có khóc cũng vô ích.
Cuối cùng là những bức ảnh thời đại học của cô.
Năm nhất đại học, tóc cô dài ra một chút, chưa có sự thay đổi nào quá rõ rệt.
Mãi cho đến năm hai, tóc dài đến mức có thể buộc lên, tóc mái cũng được kẹp gọn lại, kính cận cũng được tháo ra.
Ngũ quan tinh xảo dần trở nên rõ nét, dần dần hòa hợp với nét xinh đẹp hồi nhỏ.
Sau đó là năm ba, năm tư, phần lớn là ảnh chụp chung với bạn học.
Ba cô gái trong ảnh Chu Ngộ Lễ đều từng gặp.
Nhưng quen thuộc nhất phải kể đến Hạ Dao, cô ấy là người gốc thành phố Kinh.
Gia đình làm kinh doanh, coi như thuộc tầng lớp trung lưu.
Hai người còn lại đều từ nơi khác đến học, sau khi tốt nghiệp đã về quê phát triển sự nghiệp.
Tang Niệm của năm tư đại học và cô hiện tại không có sự khác biệt quá lớn, chỉ là ngũ quan và diện mạo ngày càng sắc sảo, khiến người ta ấn tượng sâu sắc hơn.
Đúng là ứng nghiệm với câu nói: Phú quý dưỡng khí chất.
Thời gian đã chứng minh và nói lên tất cả, anh quả thực đã chăm lo cho Tang Niệm rất tốt.
Đợi Chu Ngộ Lễ xem xong toàn bộ cuốn album, Tang Niệm liền lấy lại:
“Xong rồi, anh đã xem xong hết rồi. Thời gian không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi thôi.”
Tang Niệm cất cuốn album về chỗ cũ. Vừa quay người lại, cô đã chạm phải ánh mắt Chu Ngộ Lễ đang nhìn mình.
Nhưng Tang Niệm hơi không hiểu ý trong ánh mắt anh.
“Sao vậy anh?”
Chu Ngộ Lễ không giải thích, chỉ nói: “Ngủ thôi.”
Tang Niệm gật đầu, leo lên giường. Sau khi tắt đèn đầu giường, cô tự giác xoay người dựa vào lòng anh.
Chu Ngộ Lễ vẫn ôm cô ngủ như thường lệ. Anh nghĩ đến dáng vẻ thời cấp ba của Tang Niệm, cố gắng tìm kiếm hình bóng ấy trong ký ức, nhưng kết quả chỉ là con số không.
Nhưng sự thật lại khiến người ta hơi dở khóc dở cười.
Tang Niệm và anh học cùng trường cả hồi cấp ba lẫn đại học, nhưng họ lại giống như hai đường thẳng song song vậy.
Bảy năm ròng rã, hơn hai ngàn năm trăm ngày đêm, quỹ đạo cuộc sống của họ thế mà lại không có lấy một lần trùng khớp.
Vậy nên, nếu ngày đó anh không tình cờ bắt gặp cô đang đi xem mắt, giữa họ có phải sẽ vĩnh viễn không nảy sinh bất kỳ giao điểm nào hay không?
Đôi khi anh cũng tự hỏi bản thân, tại sao khi ấy lại chọn cô.
Anh không có đáp án, nhưng anh biết rõ mình là người như thế nào.
Anh vốn không rảnh rỗi đến mức ngồi xem một người phụ nữ đi xem mắt.
Nhìn cô trong vòng hơn một tiếng đồng hồ đã xem mắt với ba người khác nhau, mà vẫn còn muốn tiếp tục.
Lời mở đầu mỗi lần đều giống hệt nhau, những lời nói ra sau đó cũng không khác biệt là mấy.
Rõ ràng cô không hề thật lòng đến xem mắt.
Rất trùng hợp, khoảng thời gian đó người nhà cũng cố ý hoặc vô tình nhắc nhở trước mặt anh rằng thiên kim nhà ai tốt thế này, ngoan thế nọ.
Thay vì cưới một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, chi bằng chọn một người mình nhìn vừa mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
