Chu Ngộ Lễ cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy, đột nhiên rất muốn trêu chọc cô một chút.
“Đúng vậy, phải làm sao bây giờ nhỉ?”
Tang Niệm luống cuống nhìn anh.
Cô thực sự không biết phải làm sao.
Chu Ngộ Lễ lại cong khóe môi: “Yên tâm, không ai cười đâu.”
Tang Niệm thầm nghĩ, là không ai dám cười thì có?
Cô dời tầm mắt, nhỏ giọng lầm bầm: “Là không ai dám cười anh, nhưng sẽ cười em…”
Nghe vậy, Chu Ngộ Lễ bật cười thành tiếng, anh biết rõ nhưng vẫn cố hỏi:
“Cười em cái gì?”
Tang Niệm biết anh cố ý, nhưng cô có thể cảm nhận được dạo gần đây anh rõ ràng đã có chút thay đổi.
Vừa lúc này, bố mẹ cô trở về.
Tang Niệm liếc nhìn đồng hồ báo thức, họ về sớm hơn một chút so với thời gian cô dự tính.
“Anh mau đi tắm đi.”
Nói xong, cô lập tức xoay người ra khỏi phòng.
“Bố mẹ, sao hôm nay bố mẹ về sớm vậy?”
“Ngày mai phải đi rồi, tối nay bố mẹ định nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Chắc chắn không để quên gì chứ ạ?”
“Chắc là không còn gì đâu…”
Chính lúc này, Chu Ngộ Lễ từ trong phòng bước ra.
Tang Niệm liếc nhìn anh một cái, rồi nhìn sang bố mẹ đang chuẩn bị uống nước trên ghế sô pha.
Nhưng ông bà chỉ ngẩng đầu nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại, dường như không phát hiện ra điều gì.
Ngược lại, Chu Ngộ Lễ thấy vẻ mặt căng thẳng, chột dạ của cô thì không khỏi buồn cười.
Có ai làm chuyện xấu mà lại viết hết lên mặt như cô không?
Cứ như sợ người khác không biết vậy.
Lúc đi ngang qua Tang Niệm, anh cố ý dùng ngón tay móc vào tay cô một cái.
Tang Niệm lập tức ngồi thẳng lưng. Còn Chu Ngộ Lễ thì mang vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, vô cùng tự nhiên cất tiếng với bố mẹ cô:
“Bố mẹ, nếu bố mẹ không dùng nhà vệ sinh thì con vào tắm một lát ạ.”
Lúc này, hai vợ chồng ông Tang mới nhìn thấy vết xước trên cằm anh. Cả hai sững sờ một lúc, sau đó đưa mắt nhìn nhau rồi ông Tang mới nói:
“À, bố mẹ không dùng, con đi tắm đi.”
Chu Ngộ Lễ gật đầu rồi bước vào nhà vệ sinh, vẻ mặt không hề lộ ra bất kỳ sự khác thường nào.
Tang Niệm nhìn cánh cửa từ từ khép lại, không khỏi thầm nghĩ, không hổ là người nắm quyền của Tập đoàn Chu thị, bất kể làm chuyện gì cũng điềm nhiên như không, trấn tĩnh tự nhiên.
Dù sao thì cô cũng không thể làm được như vậy.
Cô đang mải suy nghĩ, vừa thu ánh mắt lại thì chạm phải ánh mắt không mấy tán đồng của bố mẹ.
Tang Niệm nhếch khóe môi, cười gượng hai tiếng rồi giải thích:
“Chuyện đó, con muốn nói là con không cố ý, con cũng không biết sao lại cào trúng anh ấy, bố mẹ có tin không?”
Bà Tang lườm cô một cái: “Lần sau chú ý một chút, thế này thì còn ra thể thống gì nữa?”
Tang Niệm rầu rĩ đáp: “Con biết rồi…”
Tối hôm đó, Tang Niệm ngồi trò chuyện với bố mẹ đến rất khuya, mãi cho đến khi bà Tang nói đến khô cả họng, muốn nghỉ ngơi thì mới đuổi cô về phòng.
Tang Niệm bĩu môi, miễn cưỡng trở về phòng.
Chu Ngộ Lễ đang bận rộn với công việc chưa hoàn thành ban ngày, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu nhìn sang. Thấy vẻ mặt của cô, anh không khỏi lên tiếng hỏi:
“Bị đuổi về rồi à?”
Tang Niệm liếc anh một cái, rầu rĩ gật đầu. Thấy anh đang ôm máy tính, cô bèn hỏi:
“Anh đang bận à?”
Chu Ngộ Lễ gõ nhanh một dòng chữ trên bàn phím rồi gập máy tính lại, đặt lên tủ đầu giường.
“Vừa lúc làm xong, em định ngủ rồi sao?”
Tang Niệm gật đầu, nhích đến mép giường rồi chui vào trong chăn.
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn, thấy cô đang mở to hai mắt nhìn trần nhà.
“Em không buồn ngủ à?”
“Vâng, em không buồn ngủ. Anh định ngủ rồi sao?”
“Tạm thời chưa.”
Tang Niệm quay đầu nhìn anh, chớp chớp mắt. Anh không ngủ thì định làm gì?
Không lẽ là…
Như nghĩ đến điều gì đó, Tang Niệm vội vàng kéo chặt chăn đắp lên tận cổ, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn anh.
“Ngày mai còn phải dậy sớm tiễn bố mẹ ra sân bay, anh đừng…”
Chu Ngộ Lễ nhướng cao mày, buồn cười hỏi: “Em đang nghĩ đi đâu vậy?”
Tang Niệm liên tục lắc đầu phủ nhận.
Chu Ngộ Lễ nằm nghiêng người, dùng khuỷu tay chống đầu, lẳng lặng nhìn cô.
“Nếu cả hai đều không buồn ngủ, chi bằng chúng ta nói chuyện phím đi.”
Tang Niệm chớp chớp mắt, bàn tay đang nắm chặt chăn cũng nới lỏng ra một chút. Cô khẽ ho nhẹ một tiếng:
“Nói chuyện gì cơ?”
“Cấp ba và đại học, em đều học cùng trường với anh à?”
Nghe vậy, tim Tang Niệm chợt thắt lại. Cô nhìn anh chằm chằm, biết rằng chuyện này không thể nói dối được.
Chỉ cần anh cho người điều tra là sẽ ra ngay.
Thế là cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”
Chu Ngộ Lễ vẫn hạ ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô: “Em đã biết anh từ rất lâu rồi.”
Giọng điệu gần như là một câu khẳng định.
Tang Niệm lại gật đầu: “Trước đây anh rất nổi tiếng ở trường.”
Nghĩ lại thì không đúng, không chỉ là trước đây, mà bây giờ anh cũng rất nổi tiếng.
"Chu Ngộ Lễ" - người thừa kế nhà họ Chu, mấy chữ này từ trước đến nay vẫn luôn rất vang dội.
“Vậy chúng ta từng gặp nhau chưa?”
Tim Tang Niệm đập hơi nhanh, anh đã phát hiện ra điều gì, hay đang nghi ngờ chuyện gì rồi sao?
Cô chắc chắn Chu Ngộ Lễ không hề có chút ấn tượng nào về cô thời thanh xuân.
Mấy năm đại học lại càng không có sự liên quan nào, những lần chạm mặt ít ỏi đều là ở thời cấp ba.
Bởi vì lên đại học anh đã rất bận, vừa bận rộn với việc học vừa phải tiếp quản việc kinh doanh của công ty.
Cơ hội nhìn thấy anh ở trường lại càng ngày càng ít.
Cô không phải là Thành Niệm Yên, không phải muốn gặp anh lúc nào là gặp được lúc đó.
Nên trong mấy năm đại học, hai người thực sự không hề có bất kỳ mối liên hệ nào.
Cho dù có vài lần ít ỏi, thì cũng chỉ là cô đi theo các bạn học khác, đứng nhìn anh từ xa mà thôi.
Chuyện như vậy, anh lại càng không thể nào biết được.
“Hồi cấp ba từng chạm mặt vài lần.”
Chu Ngộ Lễ nhìn cô một lúc lâu rồi mới thành thật nói: “Xin lỗi, anh không có ấn tượng gì cả.”
Nghe vậy, Tang Niệm thở phào nhẹ nhõm. Cô không hề cảm thấy hụt hẫng vì câu nói này, ngược lại còn cảm thấy may mắn.
Cô nở một nụ cười nhạt:
“Anh không có ấn tượng cũng là chuyện bình thường. Chúng ta học khác lớp, anh học lớp A còn em học lớp B, hơn nữa học sinh trong trường lại đông như vậy…”
Anh không thể nhớ hết tất cả mọi người được. Còn cô thì cũng thực sự chẳng có ưu điểm gì nổi bật đáng để người khác phải nhớ tới.
“Vậy trước đây, chúng ta từng nói chuyện với nhau bao giờ chưa?”
Ánh mắt Tang Niệm khẽ lóe lên, nhưng cô lại lắc đầu: “Chưa từng.”
Chu Ngộ Lễ lẳng lặng nhìn cô rất lâu rồi mới đầy ẩn ý buông một câu:
“Đáng tiếc thật.”
Đáng tiếc chuyện gì cơ?
Tang Niệm còn chưa kịp hiểu ra thì lại nghe thấy anh hỏi tiếp:
“Em có giữ ảnh chụp hồi cấp ba của mình không?”
Tang Niệm vừa nghe xong đã giật mình, ngồi bật dậy khỏi giường.
“Anh muốn xem ảnh hồi cấp ba của em á?”
Chu Ngộ Lễ hơi sững sờ, không ngờ phản ứng của cô lại lớn đến vậy.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, ánh mắt anh đã tập trung vào khuôn mặt tinh xảo của cô, nơi đang viết rõ hai chữ “khiếp sợ”.
“Không thể xem sao?”
“Không, không phải…”
Nhưng cô thực sự không muốn cho anh xem chút nào!
Ảnh thời cấp ba thì có gì đẹp để xem chứ?
Ngày đó, bố mẹ sợ cô yêu sớm nên đã cố ý cắt cho cô kiểu đầu quả dưa hấu, đó quả thực là toàn bộ lịch sử đen tối thời học sinh của cô!
Chu Ngộ Lễ thấy vẻ mặt chột dạ, hoảng hốt này của cô thì khẽ híp mắt lại:
“Hay là em từng phẫu thuật thẩm mỹ?”
Tang Niệm trợn tròn mắt, liên tục xua tay nói: “Sao có thể chứ? Đương nhiên là em chưa từng phẫu thuật thẩm mỹ rồi, có ai phẫu thuật thẩm mỹ xong mà lại trông bình thường như thế này chứ?”
Chu Ngộ Lễ nhướng mày không nói gì, cô trông như thế nào cơ chứ?
Nghĩ đến điều này, anh không khỏi bật cười một tiếng rồi nói:
“Em có hiểu lầm gì về nhan sắc của bản thân mình không đấy, mắt nhìn của anh kém đến vậy sao?”
Tang Niệm: “…”
Cũng không hẳn là nhan sắc của cô tệ đến mức nào, chỉ là do có viên ngọc quý đặt ở phía trước, nên cô cùng lắm chỉ được coi là một viên pha lê tự nhiên lẫn trong đống cát sỏi mà thôi.
Cô gãi gãi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “Em cũng không có ý đó…”
“Vậy anh có thể xem không?”
Vẻ mặt Tang Niệm đầy khó xử và vô cùng rối rắm. Cô không nhịn được mà lấy tay cấu cấu vào móng tay của mình.
Chu Ngộ Lễ vốn dĩ chỉ thuận miệng hỏi, nhưng thấy bộ dạng này của cô, ngược lại anh càng cảm thấy tò mò hơn.
Thế là khóe môi anh khẽ cong lên. Anh tiến lại gần cô, hạ thấp giọng dụ dỗ:
Nhưng trong những khoảnh khắc vô tình thế này, Tang Niệm vẫn cảm thấy ngại ngùng.
Bởi vì khi yêu sâu đậm một người, sự rung động đó sẽ luôn tồn tại ở mọi lúc mọi nơi.
Cô lùi về phía sau một chút, hàng mi khẽ run rẩy.
Suy nghĩ trong lòng không nhịn được mà lầm bầm thành tiếng:
“Ảnh hồi cấp ba của anh thì có gì đẹp mà xem chứ?”
Chu Ngộ Lễ nhướng mày, khẽ cười nói: “Em vừa nói gì cơ?”
Tang Niệm chớp chớp mắt, khi chạm phải vẻ mặt như cười như không của anh, da đầu cô lập tức tê rần.
“Em…”
“Ý em là diện mạo hồi cấp ba của anh không có gì đáng xem sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)