Tại sân bay, Tang Niệm đỏ hoe mắt tiễn bố mẹ lên máy bay.
Thấy tâm trạng cô sa sút, Chu Ngộ Lễ lên tiếng hỏi: “Sắp khóc rồi à? Bố mẹ có phải là không về nữa đâu.”
Tang Niệm chớp mắt liên hồi, cứng miệng cãi lại: “Em đâu có khóc. Bố mẹ quản em bao nhiêu năm nay, bây giờ thì hay rồi, trời cao hoàng đế xa, họ muốn quản cũng chẳng quản được em nữa.”
Chu Ngộ Lễ chỉ mỉm cười: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
Nghe vậy, Tang Niệm liền nói: “Em không về nhà đâu.”
“Về tiệm hoa của em à?”
“Vâng, mấy ngày rồi em chưa đến tiệm, phải qua đó xem sao.”
“Được.”
Mặc dù bố mẹ Tang đặt vé máy bay hạng phổ thông, nhưng Chu Ngộ Lễ đã âm thầm nâng lên khoang thương gia cho họ.
Lúc này, hai người vừa định quay lưng rời đi thì đột nhiên có tiếng người gọi cô.
“Tang Niệm?”
Nghe có người gọi tên mình, Tang Niệm ngoảnh đầu nhìn sang. Nhìn một cái, hóa ra đúng là người quen.
“Cậu là... Kỷ Văn Bân?”
Kỷ Văn Bân đẩy gọng kính, gật đầu: “Đúng vậy, là tôi đây.”
Tang Niệm mỉm cười với anh ta: “Trùng hợp quá.”
“Đúng vậy, tôi vừa xuống máy bay đã nhìn thấy cậu rồi. Lúc đầu tôi còn tưởng mình nhận nhầm người cơ. Bạn học cũ à, cậu thay đổi nhiều quá đấy.”
“Cũng bình thường thôi, cậu cũng thay đổi nhiều mà.”
Kỷ Văn Bân nói rồi quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh cô, vừa nhìn đã sững sờ.
“Chu Ngộ... Ngài là tổng giám đốc Chu?”
Chu Ngộ Lễ thản nhiên gật đầu, quay sang nhìn Tang Niệm.
Lúc này, Tang Niệm mới lên tiếng giới thiệu: “À, đây là bạn học cấp ba của em, Kỷ Văn Bân.”
Những năm qua có quá nhiều người tự xưng là bạn cùng trường của anh, nhưng người khiến Chu Ngộ Lễ có ấn tượng lại chẳng có mấy ai. Dù vậy, anh vẫn gật đầu chào: “Anh Kỷ.”
Kỷ Văn Bân vừa mừng vừa lo, vội vàng đưa tay ra.
“Chào tổng giám đốc Chu. Chúng ta đều học cùng một trường cấp ba, là cựu học sinh, không biết tổng giám đốc Chu có ấn tượng gì không?”
Đưa tay không đánh người mặt cười, dù sao đây cũng là bạn học cũ của mợ Chu.
“Có một chút.”
Tang Niệm khựng lại, không nhịn được bèn lén liếc anh một cái.
Nói dối! Ngay cả cô mà anh còn chẳng nhớ nổi, thế mà có thể nhớ được người qua đường ất ơ nào khác sao?
Chu Ngộ Lễ nhận ra ánh mắt lướt qua của cô, khẽ nhướng mày, trực tiếp đưa tay ôm lấy eo cô. Thấy vậy, Kỷ Văn Bân lập tức càng thêm kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đảo lại trên mặt hai người.
“Tang Niệm, hai người, cậu và tổng giám đốc Chu... hai người đây là...”
“Anh ấy là ông xã của tôi.”
Kỷ Văn Bân lại một lần nữa kinh ngạc đẩy gọng kính, mất một lúc lâu mới tiêu hóa được chuyện gây sốc này.
“Trước đây tôi đã nghe nói chuyện tổng giám đốc Chu kết hôn, nhưng không ngờ mợ Chu lại là cậu đấy!”
Tang Niệm chỉ đành mỉm cười đáp lại, cô thực sự không phải là người hướng ngoại. Cô không nói tin tức mình kết hôn với bất kỳ ai, chỉ thông báo cho người thân trong gia đình. Thân thiết hơn chút nữa thì có Hạ Dao và những người bạn cùng phòng đại học của cô biết chuyện. Còn bạn học cấp ba gần như không ai biết chuyện cô đã kết hôn.
Ánh mắt Kỷ Văn Bân nhìn cô rõ ràng kích động và nhiệt tình hơn hẳn vừa nãy. Tang Niệm lặng lẽ kéo áo Chu Ngộ Lễ.
Chu Ngộ Lễ liếc cô rồi thản nhiên nói: “Anh Kỷ, chúng tôi còn có việc nên xin phép đi trước.”
Vốn dĩ Kỷ Văn Bân còn định xin thêm phương thức liên lạc, nhưng thấy vậy đành thôi.
“Vâng, tổng giám đốc Chu, Tang Niệm, vậy sau này có cơ hội chúng ta gặp lại nhé.”
Tang Niệm mỉm cười gật đầu, nói một tiếng "tạm biệt" rồi đi theo Chu Ngộ Lễ rời khỏi đó. Nhìn theo bóng lưng hai người, Kỷ Văn Bân thực sự không nhịn được bèn lấy điện thoại ra chụp vội vài bức ảnh.
“Không ngờ đấy, mợ Chu của tập đoàn Chu thị thế mà lại là Tang Niệm sao?”
“Cậu lẩm bẩm một mình cái gì đấy?”
Kỷ Văn Bân quay đầu lại nhìn, hai mắt lập tức sáng lên: “Tôi đang nói sao cậu ra muộn thế, cậu có biết mình vừa bỏ lỡ cái gì không?”
Vu Hạo Thần liếc cậu ta: “Cái gì?”
“Tôi vừa gặp bạn học cấp ba của chúng ta đấy, Tang Niệm, cậu còn nhớ không?”
“Nhớ, sao thế?”
“Tôi vừa gặp cô ấy đi cùng chồng!”
“Chồng á? Cô ấy kết hôn rồi à?”
“Đúng vậy, mặc dù chưa nghe ai nhắc đến chuyện Tang Niệm kết hôn bao giờ. Nhưng mấy chuyện này không quan trọng, cậu biết chuyện quan trọng nhất là gì không?”
“Là gì?”
“Chồng của Tang Niệm thế mà lại là Chu Ngộ Lễ đấy!”
Vu Hạo Thần khựng bước, quay đầu nhìn cậu ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Cậu nói ai cơ?”
“Chu Ngộ Lễ đấy, cậu xem này!”
Kỷ Văn Bân đưa ảnh cho cậu ta xem. Mặc dù chỉ là bóng lưng, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng người cao ráo, thẳng tắp của người đàn ông. Còn người phụ nữ bên cạnh anh thì thon thả, cao ráo, hoàn toàn không thể liên tưởng đến cô gái mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, để mái tóc ngắn dày cộp thời cấp ba.
“Vừa nãy tôi còn tưởng mình nhận nhầm người cơ, không ngờ vừa gọi tên thì cô ấy đã ngoảnh lại, cô ấy cũng nhận ra tôi đấy. Nếu cậu ra sớm một chút, chắc chắn cô ấy cũng nhận ra cậu. Trước đây hai người hình như còn ngồi bàn trên bàn dưới một năm thì phải?”
Vu Hạo Thần nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc lâu mới lên tiếng: “Cậu chắc chắn đây là Tang Niệm chứ?”
“Nói thừa, vừa nãy chúng tôi còn nói chuyện với nhau mà. Nhưng lúc nãy tôi thấy cằm Chu Ngộ Lễ hình như bị ai cào xước. Không ngờ tính cách Tang Niệm lại bốc lửa như vậy đấy? Hồi đi học đúng là không nhìn ra thật.”
Thời cấp ba, Chu Ngộ Lễ đã rất nổi tiếng, nữ sinh ái mộ, nam sinh thì ghen tị. Nhưng từ khi sinh ra, Chu Ngộ Lễ vốn dĩ đã được định sẵn là sự tồn tại đứng trên đỉnh cao. Không phải ai cũng có thể hòa nhập vào vòng quan hệ của anh. Bất kể là bạn cùng lớp hay bạn cùng trường, họ cũng chỉ dám đứng từ xa ngước nhìn anh.
Khi đó bọn họ còn lén lút bàn tán xem một đứa con cưng của trời như Chu Ngộ Lễ sẽ kết hôn với cô gái như thế nào.
“Hả? Nhưng sao tôi nhớ hồi đi học bên cạnh cậu ta có một cô tiểu thư đài các thì phải, hình như tên là Thành Niệm Yên đúng không?”
Vu Hạo Thần ngước mắt nhìn về phía lối đi dành cho khách VIP đã sớm không còn bóng người. Lần này bọn họ đến đây để bàn chuyện hợp tác, cũng coi như là tinh anh trong giới rồi.
“Này, cậu nói xem, nếu lần này chúng ta có thể đàm phán hợp tác thành công với Chu thị thì có phải là quá lợi hại rồi không?”
Vu Hạo Thần cau mày liếc cậu ta: “Nghĩ gì vậy? Công ty nhỏ như chúng ta sao Chu thị có thể để mắt tới được.”
“Ây da, biết thế vừa nãy tôi mặt dày xin thêm WeChat của Tang Niệm thì tốt rồi, nói không chừng còn có thể hưởng sái chút đỉnh.”
Vu Hạo Thần mím môi, không thèm liếc nhìn cậu ta lấy một cái đã cất bước bỏ đi.
“Này, cậu đợi tôi với...”
Đang nghĩ đến chuyện vừa gặp Tang Niệm, Kỷ Văn Bân bất chợt nhớ ra một chuyện.
“Tôi nhớ hồi đi học, quan hệ của cậu và Tang Niệm hình như cũng khá tốt thì phải?”
Vu Hạo Thần không nói gì, tiếp tục bước đi về phía trước, nhưng biểu cảm hình như hơi là lạ.
“Nhưng sau đó tại sao cậu lại đổi chỗ vậy? Cậu không biết tình nghĩa bạn học bàn trên bàn dưới là đáng quý nhất sao? Nếu năm đó cậu không đổi chỗ, nói không chừng chúng ta có thể...”
“Nói đủ chưa hả?” Vu Hạo Thần bày ra vẻ mặt không vui nhìn cậu ta.
Kỷ Văn Bân dò xét sắc mặt cậu ta: “Không phải, cậu làm sao thế? Đang yên đang lành tự nhiên sưng sỉa mặt mày lên làm gì? Ai chọc cậu à?”
Vu Hạo Thần liếc cậu ta rồi im lặng tiếp tục bước đi. Kỷ Văn Bân đầu óc mù mịt, gãi gãi gáy, đành phải lẽo đẽo đi theo sau.
“Khó hiểu thật đấy...”
Trở lại trên xe, Chu Ngộ Lễ nhìn Tang Niệm, đột nhiên buông một câu: “Thay đổi nhiều như vậy mà vị bạn học cũ kia của em thế mà liếc mắt một cái đã nhận ra em rồi.”
Tang Niệm không cảm thấy câu nói này của anh có gì không ổn, mà đột nhiên nhớ ra một chuyện. Cô ngoảnh đầu chạm phải ánh mắt anh, gật gù nói: “Anh nói vậy em mới chợt nhớ ra một chuyện.”
Nhớ tới cuốn nhật ký bị cô lén lút giấu đi, Chu Ngộ Lễ hừ nhẹ một tiếng đầy ẩn ý. Tang Niệm khó hiểu nhìn anh, nhưng Chu Ngộ Lễ đã thu hồi ánh mắt, khiến cô vô cùng thắc mắc.
Thế này là sao đây chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

