Edit by Nuu
Phương đông vừa hửng sáng, vòm trời bao la vẫn còn treo một vầng trăng non nhạt nhòa. Trên cánh đồng hoang vu, cỏ dại mọc cao hơn nửa người, lờ mờ hiện lên sắc khô vàng trong màn sương sớm, bên trên kết một tầng sương giá mỏng manh.
Giữa bụi cỏ vắng lặng bỗng vang lên một tiếng “rầm” khe khẽ, ngay sau đó là tiếng sột soạt gạt cỏ khô bước đi.
Rất nhanh sau đó, một bóng người quần áo tả tơi bò ra ngoài. Người này dáng vóc nhỏ gầy, khoác trên mình bộ y phục bằng vải thô rách nát lam lũ, cẳng chân và cánh tay đen nhẻm lộ cả ra ngoài, mái tóc rối bời rũ xuống che khuất khuôn mặt. Nhìn từ vóc dáng và tay chân, tuổi tác của hắn có lẽ không lớn.
Thiếu niên trong tay nắm một thanh tre vót nhọn, quỳ trên một khoảng đất trống trước một gò đất nhỏ nhô lên, gạt bỏ lớp bùn đất.
Phóng mắt nhìn ra, khoảng đất này có đến bảy gò đất nhỏ, đất đều là mới lật, trên mỗi gò đất đều cắm một thanh tre.
Thiếu niên tay chân lanh lẹ đào mở một gò đất, thấy bên trong lộ ra xiêm y, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, động tác càng thêm nhanh chóng. Chỉ một chốc lát sau, hắn đã túm từ dưới đất ra một cái xác nam tử được bọc bằng chiếu.
Đầu xác chết dính đầy bùn đất, sắc mặt xanh mét, chưa có dấu hiệu thối rữa. Thiếu niên trong lòng vui mừng, duỗi tay sờ soạng trước ngực và bên hông xác chết, không ngoài dự đoán phát hiện một khối ngọc quyết [1].
Thiếu niên đặt khối ngọc vào lòng bàn tay xoa nắn, nương theo ánh sáng yếu ớt để nhìn, ngọc chất không tốt, đến một tấm da dê cũng chẳng đổi nổi, nhưng biết đâu có thể đổi được nửa đấu kê. Thiếu niên nhét khối ngọc vào lồng ngực, ra sức lột phăng chiếc áo ngoài của xác chết, sau đó bó cái thây lại bằng chiếu, nhét trở vào hố rồi lấp đất lên, dập đầu mấy cái xong liền cầm thanh tre bắt đầu đào gò đất tiếp theo.
Chẳng mấy chốc, hắn đã nhìn thấy một mảnh góc áo màu đỏ. Mảnh góc áo màu đỏ này vô cùng có độ bóng, thiếu niên kinh hỉ thốt lên một tiếng “A”, bàn tay dính đầy bùn đất ra sức quẹt quẹt lên người mình cho bớt bẩn rồi mới dám duỗi tay sờ vào góc áo kia.
Cảm giác trơn mượt như nước, lại là tơ lụa!
Thiếu niên vui mừng, động tác cũng cẩn thận hơn rất nhiều, dùng thanh tre nhẹ nhàng gạt đi bùn đất, để lộ ra toàn bộ thi thể.
Sau khi mở tấm chiếu ra, hắn phát hiện đây là một xác nữ tử, cũng giống như thây nam lúc nãy, chưa hề thối rữa, khuôn mặt xanh mét, trên tóc dính đầy bùn đất.
Toàn bộ sự chú ý của thiếu niên đều đặt cả vào bộ y phục trên người xác nữ —— đó là một chiếc áo cưới màu đỏ rực bằng tơ lụa, bên trên dùng chỉ màu lam và chỉ vàng thêu hoa văn, giữa nhụy hoa còn đính những hạt ngọc châu, tuy hạt nhỏ nhưng tỏa ra ánh quang nhuận thấu triệt, ngọc chất thuộc hàng thượng thừa.
Thiếu niên cẩn trọng làm sạch mảnh góc áo dính bùn, ước chừng qua một khắc mới xử lý sạch sẽ. Hắn liền bảo trì động tác, bắt đầu cởi quần áo trên thi thể ra.
Thế nhưng lần này, hắn cảm thấy có chút dị thường. Những cái xác này đã chôn được một ngày, sớm nên cứng đờ từ lâu. Lúc nãy lột đồ cái xác nam kia, cảm giác chẳng khác gì mọi bận, nhưng khối thi thể nữ này, tứ chi tính ra lại mềm mại hơn một chút. Chẳng lẽ nữ nhân sau khi chết, thân thể cũng mềm hơn nam nhân sao?
Thiếu niên vừa nghĩ ngợi vừa ôm trọn bộ y phục vào lòng. Ánh mắt hắn xuyên qua làn tóc rối nhìn vào khuôn mặt xanh mét của nữ nhân, sinh ra không đến nỗi xấu, nhưng cũng chẳng đẹp bằng những mỹ cơ hắn từng thấy qua. Sống mũi quá thẳng, vầng trán quá đầy đặn, có lẽ là vì đã chết nên gương mặt trông chẳng có chút mềm mại nào của nữ tử cả.
Gió thu xào xạc thổi qua, thiếu niên bỗng cảm thấy có chút lạnh lẽo, vội vàng đem chiếc áo cưới bọc lại bằng bộ quần áo vừa lột từ xác nam lúc nãy thành một cái nải, điệu trên lưng mình. Sau đó hắn mới xoay người kéo đầu chiếu bên kia, chuẩn bị quấn xác nữ lại.
Bỗng nhiên! Cổ chân hắn thắt chặt.
Thiếu niên kinh hô một tiếng, cuống cuồng cúi đầu nhìn xuống, kinh hãi phát hiện một bàn tay xanh mét của xác nữ đang gắt gao túm chặt lấy cổ chân mình, mà cái thi thể kia thì đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào hắn, đôi mắt sắc sảo ẩn hiện trong bóng cỏ nhập nhẹm, trông vô cùng đáng sợ.
Trong lòng thiếu niên hoảng hốt, duỗi tay bẻ bàn tay của xác nữ ra, lại phát hiện lực bám của cái tay này không lớn mấy, rất dễ dàng liền gạt ra được.
Hắn không dám dừng lại dù chỉ một nhịp thở, loạng choạng lao đầu chạy biến vào trong bụi cỏ.
Thật con mẹ nó chết không nhắm mắt!
Tống Sơ Nhất thở dài một tiếng. Thân thể nàng có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương trong không khí, trong lòng càng thêm nghi hoặc, chẳng lẽ Mẫn Trì tức tối vì bị nàng hỏi thăm tổ tông, cho nên đem xác nàng quăng ra nơi hoang dã sao?
Quả nhiên là một tên mặt người dạ thú!
Tống Sơ Nhất ở trong lòng đem tổ tông mười tám đời nhà Mẫn Trì ra hỏi thăm lại mấy bận, mới nắm lấy tấm chiếu dưới thân, nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi lâu, Tống Sơ Nhất mới lại cử động, định bụng ngồi dậy, nhưng thử vài lần đều chẳng thể nào dùng sức nổi. Nàng đành phải nhận mệnh nằm tiếp xuống, trơ mắt nhìn sắc trời từng chút một sáng lên. Lớp sương mỏng trên cỏ khô dưới ánh mặt trời phản chiếu lấp lánh, dần dần tan ra, tụ lại thành những giọt sương sớm.
Mãi đến khi ánh mặt trời chiếu rọi lên người, Tống Sơ Nhất chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo một cách rỗng tuếch, phảng phất như bao nhiêu nhiệt lượng đều rơi tõm vào một vực sâu không đáy. Bất quá hấp thu được chút ấm áp ít ỏi này, nàng cử động tay chân, tuy nặng nề như đổ chì nhưng tốt xấu gì cũng cảm giác được sự tồn tại của chúng.
Xung quanh chỉ có tiếng gió thổi qua bụi cỏ sột soạt. Tống Sơ Nhất có biết chút y thuật, trong lòng hiểu rõ bản thân có lẽ đang lên cơn sốt cao, tình cảnh hiện tại vô cùng nguy khốn, nếu cứ tiếp tục nằm lỳ ở đây thì chẳng khác nào chờ chết.
Nàng dồn hết sức lực toàn thân nhưng vẫn không cách nào đứng lên được, đành phải bấu vào cỏ dại, từng chút một bò về phía trước. Nàng không phân định được phương hướng, liền bò theo con đường mà thiếu niên đêm qua tháo chạy.
Tên nhóc đó lột sạch y phục trên người nàng, tất nhiên là muốn đem đi đổi lương thực, huống hồ trong tình cảnh như vậy, Tống Sơ Nhất không tin hắn còn dám đâm đầu vào rừng sâu núi thẳm. Cho nên hướng chạy của thiếu niên khả năng cao nhất là dẫn tới thôn trang hoặc thành trì, bằng không thì cũng cách quan lộ không xa.
Dĩ nhiên cũng không loại trừ khả năng tên nhóc đó hoảng loạn chạy quàng chạy xiên… Nếu thế thì chỉ có thể tự trách mình xui xẻo mà thôi.
Chẳng biết đã bò bao lâu, Tống Sơ Nhất cảm thấy cả người đã kiệt lực, nhưng trước mắt vẫn là những bụi cỏ dại, phảng phất như vô tận, khiến người ta sinh ra cảm giác tuyệt vọng.
“Ma hoàng…” Tống Sơ Nhất lại chẳng mấy bận tâm đến những thứ đó, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào một bụi cây nhỏ trước mặt, bỗng nhiên bật cười, “Xem ra ông trời chưa tuyệt đường sống của ta.”
Nàng duỗi tay vặt lấy khóm ma hoàng [2] kia nhét thẳng vào miệng, vị cay nồng và đắng chát đặc trưng lập tức lan tỏa trong khoang miệng.
Mùa thu hoạch ma hoàng là vào cuối thu, số cây này tuy chưa qua chế biến nhưng dược hiệu hẳn là không tồi. Tống Sơ Nhất rất muốn thanh lịch bẻ gãy thân thảo rồi mới nhét vào miệng, ngặt nỗi cơ thể chẳng đào đâu ra nổi một tia sức lực dư thừa.
Tống Sơ Nhất đang ra sức gặm cọng ma hoàng hệt như một con cừu, tai nàng bỗng khẽ động, dường như nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.
Động tác của nàng khựng lại, áp tai sát xuống mặt đất lắng nghe một chốc, ước lượng có chừng sáu bảy người, nằm ngay khoảng đất trống phía trước không xa.
Tống Sơ Nhất duỗi tay khẽ gạt bụi cỏ trước mặt ra một khe hở nhỏ, kinh ngạc phát hiện phía trước lại chính là một con dốc. Bản thân nàng đang nằm trong bụi cỏ trên gò cao, trong lòng không khỏi nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Xuyên qua khe hở của bụi cỏ, nàng nhìn thấy sáu gã đại hán đang vung vẩy những thanh gậy thô thiển đuổi theo một người dáng vóc gầy gò, miệng không ngừng hò hét gầm rú, chính là khẩu âm của nước Triệu.
[1] Ngọc quyết (玉玦): Một loại ngọc cổ hình tròn nhưng có một khe hở khuyết, thời xưa thường dùng làm đồ trang sức đeo bên hông hoặc làm tín vật bài trí.
[2] Ma hoàng (麻黄): Một vị thuốc Đông y có tác dụng ra mồ hôi, hạ sốt, bình suyễn, lợi thủy. Vị cay, đắng, tính ôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)