Edit by Nuu
“Hôm nay từ biệt, mong tiên sinh bảo trọng.” Đoan Dương hầu thành khẩn nói.
“Bảo trọng.” Tống Hoài Cẩn nở nụ cười như có như không.
Nàng giờ phút này mặt xám như tro tàn, hoàn toàn là bộ dáng nguy kịch, chẳng có chút nào gọi là mỹ lệ. Thế nhưng Đoan Dương hầu lại cảm thấy hào quang trên người nàng chói mắt đến lạ kỳ, dẫu có là bậc mỹ cơ khuynh quốc khuynh thành cũng chẳng thể nào đem dung mạo ra so bì cho được.
Bên ngoài tuyết rơi ngày một lớn, Tống Hoài Cẩn lẻ loi một mình ngồi trong đại điện thênh thang, nhìn bóng dáng Đoan Dương hầu khuất dần vào màn tuyết, khẽ mím môi.
Kỳ thực Mẫn Trì kẻ này quá mức tự phụ. Muốn giữ được Dương Thành không phải là không có sơ hở để lợi dụng, chỉ là rất khó làm quân Ngụy tổn thương thực lực. Nếu trận đầu Mẫn Trì thảm bại, nước Ngụy chắc chắn sẽ hỏi tội, nàng chính là muốn bức hắn không thể đặt chân nổi ở nước Ngụy, thậm chí là bị xử tử.
Quân đội nước Tần vốn mạnh như hổ lang. Dương Thành lại nằm ngay biên giới Tần - Ngụy, chỉ cần một đêm, Tần quân ở các thành trì phụ cận liền có thể chạy tới. Quân Ngụy đã chống chọi với phong tuyết suốt mấy ngày, lương thảo mùa đông tất nhiên chẳng còn bao nhiêu, nước Tần tuyệt đối không bỏ qua thời cơ ngàn năm có một này.
Binh quý thần tốc, nếu để quân Ngụy vào thành rồi mới tấn công thì khó khăn hơn nhiều, nước Tần cũng sẽ tổn thất thảm trọng, cho nên nàng tính Tần quốc sẽ nhanh chóng xuất binh.
Tống Hoài Cẩn đứng dậy, đón phong tuyết bước ra ngoài. Nàng phớt lờ những thây ma chết đói chết cóng bên lề đường, thẳng hướng lâu đài thành môn mà đi.
Trên đầu tường gió đang gào rú, Tống Hoài Cẩn nếu không vịnh vào tường thành thì cơ hồ đã đứng không vững.
“Người đâu!” Tống Hoài Cẩn cất cao giọng.
Chiếc áo choàng da sói trắng trên người nàng đã minh chứng cho thân phận bất phàm, lập tức có một viên phó tướng tiến lại lĩnh mệnh.
“Trong phủ thành chủ vẫn còn một ít lương thực tích trữ, chủ công nhân nghĩa, lệnh cho ta đem ra phân phát cho mọi người.” Giữa cơn cuồng phong, Tống Hoài Cẩn thốt ra từng chữ một cách gian nan vô cùng.
Viên phó tướng tinh thần chấn động, nhưng rồi lại do dự: “Nhưng còn chủ công…”
“Số lương thực tích trữ đó thậm chí còn không đủ cho anh em ăn một bữa no nê, nhưng người chủ công phái sang nước Tần đã truyền tin về, đại quân nước Tần sáng mai sẽ tới Dương Thành! Chủ công thà chịu đói cũng xin mọi người gắng gượng vượt qua đêm nay! Nếu sáng mai Tần quân chưa đến, chủ công sẽ đầu hàng nước Ngụy, quyết không làm tổn hại đến tính mạng của chư vị.”
Giọng Tống Hoài Cẩn không lớn, nhưng tướng sĩ thủ thành quanh đó đều nghe rõ mồn một. Nàng dứt lời liền che mặt như đang khóc: “Chủ công xưa nay nhân nghĩa, không muốn thấy mọi người phải uổng mạng, nhưng Dương Thành là cơ nghiệp tổ tiên truyền lại, vẫn xin chư vị góp sức giúp chủ công một tay! Hoài Cẩn tại đây thay mặt chủ công bái tạ chư vị!”
Tống Hoài Cẩn cúi rạp người vái một cái thật sâu.
Tướng sĩ gần đó vội vàng tiến lên đỡ nàng dậy: “Tiên sinh quá lời rồi, chủ công thấu tình đạt lý, suy nghĩ cho đại cuộc, chúng ta chắc chắn sẽ thề sống chết giữ thành!”
“Thề sống chết giữ thành!”
“Thề sống chết giữ thành!”
Trên đầu tường, những tiếng hô vang lên hết đợt này đến đợt khác, hòa vào trong gió tuyết cuồng bạo, dù lực lượng mỏng manh nhưng kiên cường bất khuất.
Tống Hoài Cẩn khẽ giơ tay nói: “Chuyện viện quân nước Tần tuyệt đối không được truyền ra ngoài, nếu quân Ngụy biết trước mà công thành…”
“Mạt tướng hiểu rồi!” Viên phó tướng chắp tay, hạ lệnh truyền đạt xuống dưới: Hôm nay không kẻ nào được phép hàng Ngụy, kẻ tự ý bỏ trốn, giết không tha.
Tin tức này nhất định sẽ truyền đến tai quân Ngụy, Tống Hoài Cẩn biết rõ điều đó. Nhưng nàng chỉ cần một đêm, chỉ cần duy nhất một đêm…
Bão tuyết gầm thét, vùi lấp đi những xác người tàn phế trên chiến trường. Binh lính Dương Thành được húp cháo loãng, tinh thần đã khá lên rất nhiều. Trong phủ Đoan Dương hầu toàn là gạo trắng tích trữ, mà những người này có khi cả đời cũng chưa từng được thấy một hạt gạo trắng, giờ này phút này, họ cảm thấy dẫu có phải chết như vậy cũng đáng.
Tống Hoài Cẩn ngồi trong chòi canh trên thành lâu, híp mắt nhìn chằm chằm về hướng hạ trại của quân Ngụy. Đêm tối mịt mùng, chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, hơi thở phả ra từng làn sương trắng càng làm nhòe đi tầm mắt.
Nửa đêm đầu cứ thế bình yên trôi qua. Tống Hoài Cẩn mệt mỏi đến cực điểm nhưng làm sao cũng không nhắm mắt nổi, nàng chăm chú nhìn vào khoảng trời phía đông đang dần hửng sáng, bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt lại.
Hòa lẫn vào tiếng gió là tiếng động dồn dập đang lao đến mỗi lúc một gần. Hai mắt Tống Hoài Cẩn khẽ mở, nàng đảo mắt nhìn xuống phía dưới. Nơi đường chân trời xa xôi, một trận bão tuyết cuộn lên mù mịt, quân Ngụy giáp đỏ như làn sóng triều đang ồ ạt tràn về hướng Dương Thành.
“Hoài Cẩn tiên sinh, quân Ngụy công thành rồi!” Viên phó tướng vội vã xông vào bẩm báo.
Thời không đợi người… Nàng chậm rãi nhắm mắt, trầm mặc hồi lâu mới dùng chất giọng khàn khàn ra lệnh: “Mở toang cửa thành, các ngươi đầu hàng đi.”
Chẳng phải Tống Hoài Cẩn tiếc nuối gì việc hy sinh những kẻ vô tội, lòng nàng lúc này chỉ có mưu lược, không có tư tình. Chỉ là một kẻ như Mẫn Trì lại bất ngờ phát động tập kích ngoài dự liệu, chứng tỏ trong thành có không ít nội ứng, hắn đã nắm chắc mười phần thắng. Xem ra tương quan lực lượng giữa quân Ngụy và binh linh thủ thành quá đỗi chênh lệch, dù lúc này không hàng thì cũng tuyệt đối chẳng trụ nổi nửa khắc.
“Cửa chính mở rộng ra.” Tống Hoài Cẩn bổ sung một câu, “Truyền lệnh mở luôn cả cửa bắc.”
Cửa chính mở rộng là không thành kế, dù rốt cuộc sẽ bị nhìn thấu nhưng ít ra vẫn kéo dài được một thời một khắc; còn cửa bắc mở ra là để đón Tần quân… Chỉ mong quân nước Tần sẽ nắm bắt lấy thời cơ này.
Viên phó tướng mím chặt môi, đứng im bất động.
Tống Hoài Cẩn ngẩng đầu nhìn hắn. Dưới ánh đuốc nhảy múa bập bùng là một khuôn mặt kiên nghị, tuấn lãng: “Mạt tướng nguyện chết không hàng!”
“Đại trượng phu sinh ra trên đời, một vì trung nghĩa, hai vì khát vọng. Đoan Dương hầu không xứng để ngươi dâng hiến lòng trung nghĩa, mảnh đất bằng bàn tay như Dương Thành này cũng chẳng thể giúp ngươi thỏa chí tang bồng, ngươi có chết cũng là uổng mạng!” Tống Hoài Cẩn uể oải nói, “Đừng có làm chuyện ngu xuẩn.”
Tống Hoài Cẩn như đèn đã cạn dầu, cái chết chẳng qua cũng chỉ là chuyện sớm một ngày hay muộn một ngày mà thôi. Có điều nàng không muốn những ngày cuối đời phải chạm mặt Mẫn Trì, nghĩ đến thôi đã thấy nghẹn họng trân trối rồi.
Đã làm mưu sĩ thì không mưu không trá, thua cũng là do Tống Hoài Cẩn nàng kỹ kém hơn người, nhưng nàng tuyệt đối không thể tha thứ.
“Sơ Nhất!” Một bóng dáng quen thuộc xông vào tầm mắt.
Tống Hoài Cẩn thoáng đánh giá một bận. Mẫn Trì mặc một bộ rộng bào màu khói, khoác áo lông chồn đen, toàn thân vương đầy tuyết trắng, vẫn phong tư thong dong, nhanh nhẹn như ngày nào.
Nhìn thấy tình cảnh của Tống Hoài Cẩn, hắn lộ rõ vẻ khiếp sợ, lẩm bẩm: “Sơ Nhất, ta tới đón nàng.”
Mẫn Trì không muốn nàng chết, cho dù từng lợi dụng, từng bán đứng, hắn cũng chưa từng có ý nghĩ sẽ dồn nàng vào chỗ chết.
Hắn thấy môi Tống Hoài Cẩn mấp máy, dường như muốn nói điều gì, lúc này mới sực tỉnh, sải bước lao vào trong chòi đỡ lấy nàng. Đôi mắt phượng của hắn đã ngấn lệ: “Sơ Nhất, nàng muốn nói gì?”
Tống Hoài Cẩn phun ra một ngụm máu, ghé sát vào người hắn, gian nan thốt lên từng hơi thở: “Mẫn Trì… Ta thao… tổ tông mười tám đời nhà ngươi!”
Nghe xong câu di ngôn này, Mẫn Trì ngơ ngác nhìn đôi mắt thanh minh của nàng dần mất đi thần sắc, vậy mà lại nhịn không được bật cười thành tiếng.
Tống Sơ Nhất, tự Hoài Cẩn, nguyên tự Dần Nguyệt.
Nắm du Hoài Cẩn, ý chỉ phẩm đức tốt đẹp của bậc quân tử. Đây là bởi ngôn từ và hành vi của nàng thô lỗ, tính khí lại chẳng tốt lành gì, cho nên khi bái sư, vị sư phụ kia mới gửi gắm kỳ vọng tốt đẹp vào hai chữ này. Thế nhưng cho đến tận lúc chết, nàng cũng chẳng thèm tuân theo hai chữ ấy dù chỉ một mảy may.
Mẫn Trì cười xong, một giọt lệ từ khóe mắt đột ngột lăn dài, giữa trời đông giá rét làm gò má hắn bỏng rát, khẽ đau.
“Quân sư! Cửa bắc có Tần quân!” Bên ngoài chòi canh, binh tốt dồn dập vào báo.
Thân hình Mẫn Trì bỗng căng cứng, hắn rũ mắt nhìn khuôn mặt an tường trong lòng mình. Khóe môi vương máu của nàng như có như không nhếch lên, hệt như đang chế giễu hắn vậy. Chân mày hắn khẽ nhíu lại, nhẹ nhàng đặt Tống Hoài Cẩn xuống, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời phía đông đang hửng sáng, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Nghênh chiến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)