Edit by Nuu
Thời tiết mấy ngày liền đều âm u, mây đen sà thấp đè nặng đầu tường, khiến người ta có cảm giác nặng nề không thở nổi.
Nhìn về sườn núi phía xa đều xám xịt một màu, đại kỳ đón gió phần phật tung bay, chữ “Ngụy” cứng cáp hữu lực hiện rõ mồn một, hệt như mãnh hổ đang rình mồi, sẵn sàng vồ tới nuốt chửng tòa thành trì lớn hơn nó gấp ngàn vạn lần trước mắt. Dưới lá đại kỳ, khói bếp lượn lờ, quân Ngụy đang hạ trại nấu cơm, mùi thịt nồng đượm lan tỏa khắp bốn phương.
Tường thành Dương Thành ẩn hiện màu máu. Cách nơi quân Ngụy hạ trại không xa, trên chiến trường chính dưới chân thành, thi thể chất đống như núi, xương cốt đứt lìa nằm ngổn ngang, bầu không khí nồng nặc mùi máu tanh trộn lẫn với mùi thối rữa.
Binh tốt trên thành lâu đều đã sức cùng lực kiệt, khôi giáp trên người rách nát thảm hại. Giữa cơn gió gào thét, môi họ nứt nẻ rỉ máu. Đặc biệt là khi nhìn quân Ngụy nơi xa đang ăn uống thỏa thích, ngửi thấy hương vị đồ ăn trong không trung, ý chí chiến đấu của họ liền bị tàn phá không thương tiếc, bắt đầu có người vứt bỏ giáp trụ, vượt thành sang hàng ngũ quân địch.
Trong thành một mảnh hiu quạnh, trên đường phố không một bóng người qua lại. Gió lạnh cuốn theo băng tuyết gầm rú thổi qua các ngõ hẻm, mặt đất sạch sành sanh không dính một hạt bụi.
Trong một gian phòng giam trống trải.
Nơi này lạnh lẽo ẩm ướt, mùi ẩm mốc hôi hám tràn ngập không gian. Đuốc lửa thắp hai bên lối đi trong môi trường này gần như không cháy nổi, ánh lửa le lói chỉ có chút tác dụng yếu ớt. Toàn bộ gian ngục chỉ có một lỗ thông gió to bằng bàn tay ở độ cao một trượng [1], một luồng sáng trắng rọi vào, lờ mờ soi rõ hình dáng của người bên trong.
"Hoài Cẩn tiên sinh! Hoài Cẩn tiên sinh cứu ta!"
Luồng sáng chiếu từ cửa thông gió rơi trên người Đoan Dương hầu, nhìn rõ khuôn mặt trắng nõn kia đang nhễ nhại mồ hôi. Thấy người nọ không có động tĩnh gì, Đoan Dương hầu vội vàng quỳ gối bò tới trước hai bước: "Tiên sinh cứu ta!"
Động tác của ông ta làm bụi bặm tung lên, nhảy múa hỗn loạn trong vệt sáng trắng kia, chẳng biết cuối cùng là rơi rụng xuống hay bay ra ngoài cửa sổ.
Người tựa vào vách tường cuối cùng cũng khẽ cử động, một đôi mắt sắc sảo xuyên qua làn tóc rối nhìn về phía Đoan Dương hầu.
Đây không phải là một đôi mắt đẹp, nhưng sự thanh minh, trí tuệ lộ ra trong con ngươi ấy khiến Đoan Dương hầu mừng rỡ, chính là ánh mắt này, trong vẻ hờ hững lại thấu triệt như băng tuyết, mỗi khi hắn hoảng loạn, chỉ cần nhìn thấy nó là sẽ bình tâm trở lại một cách kỳ lạ.
Người được gọi là Hoài Cẩn tiên sinh chăm chú nhìn ông ta một hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạo một tiếng, dùng chất giọng khàn khàn khô khốc chậm rãi nói: "Thật con mẹ nó hèn nhát."
Giọng nói tuy nghẹn ngào, nhưng vẫn có thể nghe ra đây lại là một nữ tử.
Đừng nói là Tống Hoài Cẩn chỉ mắng chửi một câu, dù nàng có tát hắn mấy cái, Đoan Dương hầu cũng không dám có nửa điểm bất mãn. Giờ phút này đại binh đã áp sát định thành, đợt tấn công đầu tiên của quân Ngụy giằng co suốt một ngày một đêm mới rút đi như thủy triều để tạm thời chỉnh đốn, hắn mới có cơ hội chạy tới đây cầu cứu.
Đoan Dương hầu căng thẳng nhìn nàng. Nữ tử trước mặt có trí tuệ không thua gì mưu sĩ bậc nhất, chỉ tiếc ngay từ đầu từ tận đáy lòng hắn đã xem thường nàng. Cho nên, dù nàng từng giúp Dương Thành vượt qua mấy bận nguy nan, nhưng khi cái gọi là chứng cứ "thông đồng với địch" bày ra trước mắt, hắn vẫn không chút do dự mà tống nàng vào đại lao.
"Chủ công! Trong thành đã cạn kiệt nước và lương thực rồi!" Một người cả người đầy máu bất chấp sự ngăn cản xông vào, giọng nói mang theo sự kinh hãi, tức giận lẫn tuyệt vọng.
Tống Hoài Cẩn gian nan ngẩng đầu nhìn người vừa tới. Dưới ánh sáng âm u, nàng không phân biệt được giáp trụ trên người hắn là của binh tốt hay tướng quân. Khuôn mặt kia mọc đầy râu quai nón rậm rạp như rơm rạ, cộng thêm thân hình vạm vỡ lực lưỡng trông hệt như một con gấu đen. Nhưng Tống Hoài Cẩn vẫn liếc mắt một cái là nhận ra ngay, hắn là võ tướng thiện chiến nhất dưới trướng Đoan Dương hầu — Tề Võ.
Đoan Dương hầu đờ người tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
"Hoài Cẩn tiên sinh..." Tề Võ nhìn về phía Tống Hoài Cẩn, giọng nói yếu ớt hẳn đi. Lúc trước chính hắn cũng tin vào bức thư nặc danh thông đồng với địch kia, nên khi Tống Hoài Cẩn bị giam giữ, hắn chưa từng cầu tình cho nàng nửa lời, giờ phút này làm sao còn mặt mũi nào đi cầu xin nàng nữa.
Nhưng lời hắn nói đã thức tỉnh Đoan Dương hầu. Đoan Dương hầu hoàn hồn, vội cúi rạp người vái dài một cái sâu tận đất, một lần nữa khẩn thiết van nài: "Tiên sinh cứu ta!"
Tống Hoài Cẩn kiệt sức tựa vào bờ tường loang lổ, chậm rãi thở dài: "Thôi vậy, ngươi có ơn cứu mạng với ta, hôm nay ta sẽ bảo toàn mạng sống cho ngươi một lần cuối, xem như nợ nần xóa sạch."
Dù Đoan Dương hầu nhu nhược vô năng, lại có bản tính đa nghi, nhưng năm đó rốt cuộc ông ta từng cứu mạng nàng. Khi người khác đều không muốn dùng nàng, Đoan Dương hầu lại cho nàng cơ hội phô diễn tài năng. Nếu có hận, thì chỉ trách bản thân nàng nhìn lầm người, cố công nâng đỡ một kẻ bùn nhão không trát nổi tường! Nếu có hận, cũng chỉ trách nàng tin sai đoạn tình cảm kia, đem trọn trái tim chân thành giao phó cho người nọ, để rồi thảm bại dưới tay hắn!
Dù không vì cứu Đoan Dương hầu, nàng cũng phải tự mình đi gặp kẻ đã lợi dụng tình cảm để đẩy nàng vào bước đường cùng này — Mẫn Trì!
"Hoài Cẩn tiên sinh có diệu kế gì giữ được thành trì chăng?" Tề Võ nhịn không được hỏi.
Tống Hoài Cẩn bị một câu của hắn làm cho nghẹn họng, ho sặc sụa vài tiếng. Nàng hung hăng đấm mạnh xuống đống cỏ khô trên mặt đất, tức đến bật cười thành tiếng: "Tề tướng quân có thể ngây thơ suốt ngần ấy năm, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Nàng oán hận nói: "Các ngươi để lại một ván cờ tàn lụi thế này, bảo ta thu dọn thế nào đây? Tống Sơ Nhất ta là người, chứ không phải thần thánh! Bốn bề thành Dương Thành kiên cố cao lớn, vậy mà nước Ngụy vẫn chọn cách công thành, rõ ràng là kế dương đông kích tây để cắt đứt nguồn nước! Ta dù có ngồi xó này cũng biết, bên ngoài chắc chắn có kẻ không ngừng đầu hàng quân Ngụy. Mẫn Trì ở nơi này có nhân mạch rộng hơn các ngươi nhiều, biết đâu chỉ chốc lát nữa là có kẻ mở toang cửa thành nghênh đón chúng! Đại quân sát phạt vào thành, ta mọc thêm đôi cánh cho các ngươi bay đi nhé, được không, Tề tướng quân?"
Thân thể Tống Hoài Cẩn suy yếu, một hơi nói nhiều lời như vậy khiến nàng không ngừng thở dốc.
Lời châm chọc sắc bén làm đại hán nóng tính như Tề Võ đỏ bừng cả mặt. Cũng may đang ở chỗ tối, trên mặt lại toàn râu là râu nên căn bản không nhìn rõ sắc mặt.
Đoan Dương hầu cảm thấy không phải là hổ thẹn, mà là một luồng khí lạnh thấu từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Hắn chỉ là một tiểu chư hầu gian nan sinh tồn giữa hai nước Tần - Ngụy, mưu sĩ dưới trướng vốn chẳng được mấy người, duy chỉ có Tống Hoài Cẩn và Mẫn Trì là có thực lực, số còn lại đều là hạng ăn bám, quân sư quạt mo.
Mẫn Trì phản chủ đầu quân cho nước Ngụy, lần này chính hắn làm quân sư quay lại đánh Dương Thành, cũng là hắn dùng kế ly gián Đoan Dương hầu và Tống Hoài Cẩn. Mẫn Trì từng là mưu sĩ đứng đầu dưới trướng Đoan Dương hầu, đối với binh lực phân bố và địa hình Dương Thành có thể nói là rõ như lòng bàn tay, lại mượn thêm cường binh nước Ngụy, muốn lấy Dương Thành dễ như ăn kẹo.
Còn đám mưu sĩ tam lưu ăn bám kia vừa thấy đại thế đã mất, lập tức cuốn gói tẩu thoát, những việc khác thì không xong, duy chỉ có kế "chuồn" là dùng đến mức xuất thần nhập hóa, đến đi không để lại dấu vết.
"Mạng ta xong rồi!" Đoan Dương hầu mặt cắt không còn giọt máu, ngã ngồi bệt xuống đống cỏ khô.
"Chết không nổi đâu." Tống Hoài Cẩn gian nan bám vào vách tường đứng dậy, trừng mắt nhìn Tề Võ: "Đỡ ta một tay."
Đoan Dương hầu nghe vậy vội vã bật dậy, chẳng màng trên người nàng dơ bẩn, đưa tay đỡ lấy nàng. Tề Võ cũng bước nhanh tới nâng đỡ bên còn lại. Hai người cùng xốc Tống Hoài Cẩn đi ra ngoài.
Tống Hoài Cẩn yêu cầu tắm gội thay quần áo, Đoan Dương hầu dù đang cuống cuồng như lửa đốt tâm can vẫn sai người đi chuẩn bị ngay lập tức.
……
Trong chính điện trống trải, sàn nhà lát gạch đá xanh đen, hai bên là những cây cột màu đen to cỡ hai người ôm. Trên chủ tọa, Đoan Dương hầu sắc mặt tuy vẫn trắng bệch nhưng đã trấn tĩnh hơn trước rất nhiều.
Chờ đợi chừng hai khắc [4], bàn tay Đoan Dương hầu đặt trên đầu gối đã đổ mồ hôi ướt đẫm lớp lụa dày, lúc này mới thấy một bóng người từ cửa đại điện chậm rãi bước vào.
Nàng mặc một bộ rộng bào màu tương, mái tóc đen tết gọn trên đỉnh đầu thành một búi như nam tử, cài một cây trâm ngọc đơn giản cổ xưa. Thân hình nàng gầy guộc mảnh khảnh như cây trúc, khoan bào bị gió thổi tung bay hệt như một lá cờ. Trải qua nửa tháng sống trong lao ngục, hai má nàng đã hóp lại, sắc mặt vàng vọt héo úa.
Ngũ quan của nàng tuyệt đối không tính là xinh đẹp, phối hợp lại với nhau cũng chỉ vừa tầm mắt, bình phàm tới mức dẫu có đứng lẫn vào đám mưu sĩ ngày trước cũng chẳng mấy ai chú ý. Thế nhưng nếu nhìn thẳng vào mắt nàng, người ta sẽ phát hiện phía sau ánh mắt thanh minh như băng tuyết ấy là một kho tàng trí tuệ tiềm tàng.
Đoan Dương hầu bước nhanh từ chủ tọa xuống: "Hoài Cẩn tiên sinh, mắt thấy trời sắp tối rồi... Binh sĩ vừa đói vừa mệt, quân Ngụy nhất định sẽ không bỏ qua thời cơ công thành tốt như vậy."
"Tại sao bọn chúng phải công thành khi chỉ cần đợi các ngươi tự chết đói rồi thong thả tiến vào?" Tống Hoài Cẩn ngồi quỳ xuống chiếc chiếu bên cạnh. Gió lạnh trong đại điện thổi qua khiến nàng đang cơn sốt cao có chút không chịu nổi: "Ta quá hiểu tính tình của Mẫn Trì, hắn tôn sùng đạo lý 'bất chiến mà khuất phục được binh người' [3], nếu có cách như vậy, hắn sẽ không dại gì tốn binh tổn tướng công thành."
Không đánh mà thắng, đây cũng là ý nghĩa lớn nhất để mưu sĩ phát huy tài năng. Cái gọi là chiến thuật, chỉ khi nào không thể không đánh mới đem ra dùng.
"Nếu Ngụy vương chấp nhận trả giá đắt để lấy Dương Thành thì đã sớm thành công rồi, đâu cần đến lượt Mẫn Trì ra tay? Cho nên ta đoán quân số hắn có thể điều động không nhiều. Ta đã chuẩn bị sẵn tuyến đường rời thành, ngươi hãy dẫn theo tùy tùng thân tín, suốt đêm mật đạo trốn khỏi thành sang nương nhờ nước Tần. Cứ nói rằng quân Ngụy công thành, Dương Thành đơn thương độc mã, binh cùng lực kiệt khó bề chống đỡ, nguyện đem thành trì hiến tặng cho nước Tần, chỉ cầu Tần vương thu lưu." Tống Hoài Cẩn rũ mắt chậm rãi nói, từ trong ống tay áo rút ra một cuộn da dê đưa cho Đoan Dương hầu: "Đây là bản đồ lộ trình."
May mà nàng luôn chừa lại một đường lui với Mẫn Trì, bằng không giờ phút này thật sự là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa.
"Không được mang theo quá nhiều người, sẽ làm quân Ngụy chú ý. Nếu ngươi tiếc nuối đám mỹ cơ kia thì cứ việc ở lại đây đồng sinh cộng tử với bọn họ!" Tống Hoài Cẩn nhìn chằm chằm ông ta, gằn từng chữ. Nàng quá hiểu Đoan Dương hầu, hắn đa nghi nhưng bản chất cũng có lòng nhân từ, mà sự nhân từ ở thời đại này chính là một loại yếu đuối chí mạng.
Nhưng cũng chính vì sự yếu đuối ấy, nàng mới có cơ hội sống sót đến tận bây giờ.
Đoan Dương hầu mím chặt môi, dường như phải hạ quyết tâm rất lớn mới đáp ứng: "Được!"
Tống Hoài Cẩn ho khan một trận, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: "Đi đi."
"Hoài Cẩn tiên sinh không đi cùng sao?" Đoan Dương hầu do dự hỏi.
Đến nước này rồi mà vẫn còn hoài nghi nàng, Tống Hoài Cẩn cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói: "Vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván, người sáng suốt đều biết tự chuẩn bị đường lui cho mình. Ngươi nếu không muốn đi thì cũng chẳng ai ép!"
Tống Hoài Cẩn làm sao không muốn đi, nhưng nàng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Nàng ở trong đại lao đã đổ bệnh suốt bảy ngày, giờ đây nguyên khí đã sớm hao tổn cạn kiệt. Bọn họ là đang chạy nạn, không thể thoải mái ngồi xe ngựa, đường xá xa xôi, lặn lội xóc nảy như vậy chỉ có nước bỏ mạng dọc đường.
So với việc phải chạy trốn nhếch nhác rồi chết, nàng thà chọn một cách kết thúc thong thả, tiêu sái hơn.
Trong điện vang lên tiếng bước chân, Tống Hoài Cẩn cứ ngỡ Đoan Dương hầu đã rời đi, nhưng trên vai bỗng nặng xuống. Hóa ra là Đoan Dương hầu đã đem chiếc áo choàng bằng da sói trắng khoác lên người nàng.
[1] Một trượng: Đơn vị đo lường cổ, khoảng hơn 3 mét.
[2] Hai khắc: Theo cách tính thời gian cổ, một khắc bằng 15 phút, hai khắc là 30 phút.
[3] Bất chiến nhi khuất nhân chi binh: Câu nói nổi tiếng trong Binh pháp Tôn Tử, ý chỉ đỉnh cao của mưu lược là khuất phục được quân địch mà không cần phải dùng đến chiến tranh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)