Edit by Nuu
Thiếu niên tựa hồ đã chạy rất lâu, thể lực hiển nhiên không bằng sáu gã cường tráng, rất nhanh liền bị bao vây.
Sáu gã này vóc người vạm vỡ, trên người bọc lớp vải thô dơ hốc đến mức chẳng nhìn ra màu sắc ban đầu, mái tóc rối bù búi thành một cục trên đỉnh đầu. Có hai kẻ quần áo rách tơi tả như xơ mướp, lộ ra hơn nửa cái mông bên ngoài, phía trước cũng chỉ khó khăn lắm mới che đậy được phần nhạy cảm.
Tống Sơ Nhất chuyển tầm mắt sang thiếu niên nọ. Hắn quần áo tả tơi, tóc tai rũ rượi, tứ chi gầy guộc như que củi, trên lưng còn điệu một cái nải màu xám.
Ha! Cái thằng nhóc con này, thế mà lại rơi vào ngay dưới mí mắt ta! Tống Sơ Nhất gần như nhận ra ngay lập tức thiếu niên này chính là kẻ đêm qua đã lột chiếc áo ngoài của nàng.
Dưới sườn dốc, thiếu niên đã bị vài tên tráng hán đè chặt xuống đất. Chúng giật lấy cái nải trên lưng hắn, giũ mạnh ra.
Nhìn thấy chiếc áo cưới màu đỏ rực kia, đồng tử Tống Sơ Nhất khẽ co rút — đó không phải là bộ y phục ban đầu trên người nàng!
Đêm qua khi ý thức còn nửa tỉnh nửa mê, nàng chỉ cảm thấy có người bới đồ trên người mình, đến lúc mở mắt ra thì thiếu niên đã gom quần áo bọc lại mang đi. Nàng vốn tưởng rằng hắn lấy đi tấm da sói tuyết và chiếc áo ngoài của nàng… Chẳng lẽ tên nhóc ranh này lại chạy đi lột xiêm y của người khác?
Tống Sơ Nhất nhớ lại nơi mình nằm lúc nãy, có mấy gò đất nhỏ nhô lên, dưới thân nàng có chiếu, bên cạnh có một cái hố nông, xem ra nàng vốn không phải bị vứt xác phơi thây giữa đồng hoang.
Càng nghĩ càng thấy có điều không đúng. Đến khi nàng hoàn hồn nhìn xuống dưới dốc, thiếu niên đã bị đánh cho quỳ rạp dưới đất, vậy mà đám người kia vẫn không hề có ý định dừng tay.
Tống Sơ Nhất tự biết không thể trông mong gì vào việc đám người này cứu giúp. Nàng tự thấy bản thân tuy dung mạo chẳng ra làm sao, nhưng tốt xấu gì cũng là phận nữ nhi, nếu rơi vào tay nhóm người này thì không tránh khỏi kết cục bị chà đạp thảm hại. Thà rằng chọn một kẻ yếu thế thì hơn.
Hạ quyết tâm xong, Tống Sơ Nhất liền chán chường nằm trên gò đất gặm cọng ma hoàng, nhìn thiếu niên bị đánh đến mức sắp sửa không lết nổi nữa, mới bắt đầu giả tiếng vó ngựa.
Ngựa là vật vô cùng quý giá, thời buổi này các nước liên miên chinh chiến, gần như toàn bộ ngựa đều được gom vào quân đội. Nơi hoang vu thế này mà có tiếng vó ngựa, người tới nếu không phải là quân tiên phong thì cũng là bậc quyền quý hiển hách.
Tống Sơ Nhất quanh năm lăn lộn trong quân doanh, học tiếng ngựa hí vô cùng giống, cảm giác âm thanh từ xa đến gần được nàng nắm bắt cực tốt.
Sáu gã đại hán kia diện mạo lỗ mãng, vừa nghe thấy tiếng vó ngựa liền luống cuống tay chân, vội vàng vớ lấy chiếc áo cưới màu đỏ rồi hấp tấp tháo chạy.
Tống Sơ Nhất dõi mắt nhìn theo một lát, xác định bọn chúng sẽ không quay lại nữa, bèn bốc một vốc bùn bên cạnh nặn thành cục rồi ném xuống dưới.
Thiếu niên nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn đối diện với khuôn mặt trắng bệch cùng nụ cười đầy hài hước của Tống Sơ Nhất. Hắn kinh hãi vừa lăn vừa bò định chạy, ngặt nỗi thương thế dường như quá nặng, bò hồi lâu cũng chẳng đi được bao xa.
Tống Sơ Nhất thầm nghĩ: Có giỏi thì ngươi chạy tiếp xem nào! Ngoài miệng lại phóng thấp tư thái, cất tiếng: “Này, ta vừa cứu ngươi một mạng đấy, chẳng lẽ ngươi lại tính vứt ta ở đây chờ chết sao?”
Động tác của thiếu niên khựng lại, ngẩng đầu hỏi: “Ngươi là người?”
“Thanh thiên bạch nhật, bằng không ngươi tưởng ta là cái gì!” Tống Sơ Nhất tức giận nói.
Thiếu niên nhìn nàng dò xét vài bận, phảng phất như để cam đoan rằng Tống Sơ Nhất đúng là người thật chứ không phải quỷ. Xem xong, hắn liền nằm bò ra, gục đầu vào bụi cỏ thở dốc để lấy lại sức.
Tống Sơ Nhất lúc nãy vừa phải giả tiếng ngựa vừa phải ra sức gọi, giờ cũng đã mệt lử. Nàng thấy thiếu niên trước mắt chưa có ý định rời đi ngay, bèn kéo cọng ma hoàng thấp xuống một chút, tiếp tục nằm bò ra đất mà nhai nuốt.
Mới nằm chưa đầy nửa khắc, nàng đã nghe thấy tiếng bước chân sột soạt từ dưới dốc đi lên. Con dốc này không tính là quá dốc, nhưng thiếu niên bị trọng thương, bò lên được chắc phải tốn rất nhiều sức lực, chẳng lẽ là đám người kia quay lại?
Trong lòng Tống Sơ Nhất khẽ kinh hãi, cố hết sức nhoài người về phía trước nửa thước, ngó xuống dưới. Thiếu niên đang bò lên với tốc độ không hề chậm, chẳng mấy chốc đã lên đến gò cao, chui tọt vào bụi cỏ nơi Tống Sơ Nhất đang nằm.
Tống Sơ Nhất lập tức tự kiểm điểm lại bản thân. Xem ra lúc nãy nàng đã tính toán sai lầm, tên nhóc này bị thương căn bản chưa đến mức không lết nổi. May mà hắn còn biết tri ân báo đáp, bằng không thì nàng đã uổng công cứu hắn một mạng rồi.
“Ngươi là người nước Tề?” Tống Sơ Nhất ngửa đầu hỏi, vừa rồi thiếu niên nói chính là khẩu âm nước Tề.
Thiếu niên đứng bên cạnh nàng thở hồng hộc, ánh mặt trời từ đỉnh đầu hắn rọi xuống có chút chói mắt. Tống Sơ Nhất híp mắt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy mái tóc rối bù gần như che khuất cả gương mặt của hắn, khi nhìn người khác đều phải nhìn qua khe tóc. Chút đường nét duy nhất lộ ra là bờ môi đã sưng lên, phần cằm cùng với khóe miệng là một mảng xanh tím vương tơ máu.
Thiếu niên trầm mặc không lên tiếng, túm lấy Tống Sơ Nhất từ dưới đất lên, dễ dàng xốc nàng lên vai gánh đi.
Tống Sơ Nhất vừa định mở miệng gọi hắn, liền nhìn thấy gần bờ ao phía trước có một mảnh vườn rau nhỏ, bốn bề dùng cọc gỗ làm hàng rào tre vây lại, đây rất có thể là nơi sinh sống của thiếu niên, thế là nàng liền ngậm miệng.
Tống Sơ Nhất lúc nãy vừa ăn ma hoàng, giờ phút này nằm trên đống cỏ khô ráo sưởi nắng, chẳng mấy chốc đã mơ màng sắp ngủ. Trong giấc nồng phảng phất như ngửi thấy mùi cháo kê nồng đượm.
Mở mắt ra dáo dác nhìn quanh một bận, nàng trông thấy thiếu niên đang ngồi xổm bên bờ ao, bưng một chiếc vò gốm sứt miệng húp cháo kê sùm sụp. Tống Sơ Nhất nuốt nước miếng cái ực, ho khan một tiếng rồi nói: “Tiểu đệ, thương lượng với ngươi chút chuyện này.”
Thiếu niên quay đầu lại nhìn nàng đầy cảnh giác, hệt như một con thú nhỏ đang bảo vệ đồ ăn.
Tống Sơ Nhất đảo mắt trắng dã, nằm trên đống cỏ khô biếng nhác dùng tiếng Tề mà nói: “Ngươi khiêng ta về đây chắc không phải là để chôn xác chứ? Ta thấy ngươi cũng thông minh, chắc cũng đoán ra được ta là xuất thân từ nhà quyền quý. Trên đường xuất giá chẳng may nhiễm bệnh, người đưa tiễn có lẽ tưởng ta đã chết nên mới qua loa hạ táng dọc đường. Nếu ngươi cứu sống ta, theo ta về nhà, tất sẽ có trọng tạ… Ít nhất cũng được ăn gạo trắng.”
Ở những nơi hẻo lánh thế này vẫn còn thịnh hành lối đổi vật lấy vật, ngay cả tiền tệ cũng chẳng thấy đâu, càng miễn bàn đến vàng kim! Tống Sơ Nhất biết rất rõ, sức hấp dẫn của gạo trắng đối với bách tính bình dân lớn hơn nhiều so với tiền tệ hay vàng bạc.
Đáp lại nàng là một khoảng trầm mặc kéo dài. Tống Sơ Nhất nhìn vò cháo kê sắp sửa nguội ngắt, trong lòng sốt ruột: Mẹ nó chứ, ngươi có giỏi thì thả một cái rắm xem nào!
Hồi lâu sau, thiếu niên rốt cuộc cũng rặn ra được một câu: “Sao ngươi lại biết nói tiếng Tề?”
Trong lòng Tống Sơ Nhất thất kinh, chẳng lẽ tên nhóc này lại quen biết nàng? Nàng không nhịn được hỏi vặn lại một câu: “Thế sao ngươi lại biết ta không biết nói tiếng Tề?”
Thiếu niên không đáp, mà đem nửa vò cháo kê còn lại đưa đến trước mặt Tống Sơ Nhất.
Bàn tay đen nhẻm, chiếc vò sành cũng cáu bẩn bóng loáng, mùi cháo kê thơm nức trộn lẫn với một loại mùi chua thiu kỳ quái, trên vành vò vẫn còn lưu lại vệt nước mà thiếu niên vừa húp cháo lúc nãy. Nếu Tống Sơ Nhất thực sự là một nữ tử danh giá, đối mặt với cảnh tượng này có lẽ sẽ nuốt không trôi, nhưng những ngày tháng còn khổ cực hơn thế này nàng cũng từng nếm trải, tự nhiên sẽ chẳng bận tâm.
“Nghe nói người quyền quý một lời hứa đáng giá ngàn vàng.” Thiếu niên nhìn Tống Sơ Nhất ăn như hổ đói, nhịn không được lên tiếng nhắc nhở một câu.
Tống Sơ Nhất nghĩ bụng, thằng nhóc này cũng có chút kiến thức, thế mà lại biết đến câu “một lời hứa đáng giá ngàn vàng”. Miệng nàng ngậm cháo, hàm hồ ậm ừ một tiếng, ba hớp hai hớp đã húp sạch cháo đến mức gần thấy đáy vò. Thiếu niên vừa nhìn thấy liền cuống lên, duỗi tay giật phắt chiếc vò sành lại, lạnh lùng nói: “Đây là phần cơm hai ngày đấy!”
Khuôn mặt già nua của Tống Sơ Nhất đỏ ửng lên, cười trừ nói: “Thân thể ta yếu, ăn nhiều một chút mới chịu đựng nổi.”
Trên vành vò sành vẫn còn dính một chút cháo, thiếu niên ghé đầu liếm sạch, sau đó dùng một mảnh vải bọc lại rồi chui vào lùm cây giấu đi.
Tống Sơ Nhất ăn uống no nê, nằm trên đống cỏ nghĩ ngợi về chuyện lúc nãy. Nàng nói bản thân nhiễm bệnh trên đường xuất giá chẳng qua là biên bừa dựa theo chiếc áo cưới kia. Nếu như chiếc áo cưới đó không phải lột từ trên người nàng xuống, thiếu niên tất nhiên sẽ không tin lời bịa đặt này, thế nhưng hắn lại tin.
Tống Sơ Nhất nghĩ mãi không thông, đầu óc có chút choáng váng, nàng không nhịn được duỗi tay xoa xoa giữa lông mày. Đầu ngón tay chạm vào một mảng da thịt trơn nhẵn, động tác của nàng khựng lại một nhịp, vội vàng cẩn thận sờ nắn lại.
Năm đó nàng lần đầu tiên đi sứ nước Tần, vì để khuyên lui Tần quân mà một mình dấn thân vào doanh trại địch. Chủ tướng nước Tần vì muốn thử thách nàng liền vung một kiếm ngay mặt, nàng không hề né tránh, mũi kiếm vững vàng dừng lại ngay giữa hai lông mày, máu tươi lập tức theo sống mũi chảy ròng ròng xuống.
Kỳ thực chỉ là rách một chút da, sau khi vết thương lành lại, nếu không nhìn kỹ thì căn bản chẳng thấy sẹo. Có điều những năm qua nàng đã hình thành thói quen dùng lòng bàn tay vuốt ve vết sẹo đó nên có thể cảm nhận rất rõ ràng, nhưng giờ đây nó cư nhiên lại biến mất rồi?!
Tống Sơ Nhất bám vào vách đá bên cạnh đứng dậy, đi về phía bờ ao. Sau khi uống thuốc và ăn cháo kê, cơ thể nàng đã hồi phục chút sức lực, đủ để chống đỡ nàng đi đến bên hồ.
Nước ao trong vắt tựa như một tấm gương, Tống Sơ Nhất nhìn rõ mồn một hình ảnh phản chiếu bên trong.
Thân hình mảnh mai, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, mái tóc đen như thác đổ, bộ trung y bẩn thỉu rách nát trên người vẫn lờ mờ nhận ra được sắc trắng. Tống Sơ Nhất chăm chú nhìn gương mặt đoan trang hiện lên trong nước, vầng trán so với người thường có phần đầy đặn hơn một chút, sống mũi thẳng hơn nữ tử thông thường, trông không có vẻ nhỏ nhắn mềm mại của nữ nhi, vẫn là một nét diện mạo chẳng mấy phong tình. Thế nhưng khuôn mặt trẻ trung này, lại chính là dáng vẻ năm mười lăm tuổi của nàng!
Gió thu bất chợt nổi lên, thổi nhăn một mặt ao, hình ảnh phản chiếu dao động có chút nhòe đi.
Tống Sơ Nhất không nhịn được cúi người khẽ chạm vào khuôn mặt dưới nước. Chưa đợi nàng kịp thu xếp lại mớ bòng bong trong đầu, ngang hông bỗng thắt chặt, đến cả giãy dụa cũng chưa kịp, nàng đã bị người ta vật ngửa ra đất, những hòn đá cứng ngắc cộm vào lưng làm toàn thân nàng như muốn tan ra thành từng mảnh.
“Cái thằng nhóc con này, ngươi lại giở trò gì thế hả!” Tống Sơ Nhất nhe răng trợn mắt gào lên với thiếu niên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)